Nàng hướng về phía Tứ ca khẽ nháy mắt , nở nụ tà mị.
“Tứ ca, vẫn là câu đó, cẩn thận dòm ngó…”
Đã vết xe đổ, Tứ ca mở vô cùng cẩn thận, chỉ hé mở một góc của lớp lụa đỏ.
Dưới ánh mặt trời ch.ói lọi, một tia sáng màu vàng kim lóe lên biến mất nơi đáy mắt ông .
“Đây là? Kim chuyên (gạch vàng)?!”
Thảo nào thứ nhỏ bé như nặng đến thế, hóa là một khối gạch vàng.
“ … Quá vội vàng, cho nên thực sự quà gặp mặt gì… nên tiện tay dùng cái …”
Vân Bắc hắc hắc vô cùng thuần khiết, tao nhã nghiêng đầu.
“Tứ ca… tuy chút thô tục, nhưng thiết thực…”
Bất kể ở thời đại nào, tiền tài vĩnh viễn là nhu yếu phẩm để con sinh tồn.
Một khối gạch vàng như thế , đủ để vị Tứ ca mua một món đồ ưng ý .
Cho nên, một thoáng ngẩn , ông bất động thanh sắc cất khối gạch vàng .
“Vân Bắc cô nương… Ngươi đây? Ta liên tiếp nhận hai món quà của ngươi …”
Tứ ca sờ soạng một hồi, dường như tìm một món quà đáp lễ.
“Tứ ca, ngài nếu , thì quá khách sáo …” Vân Bắc đột nhiên đưa tay lên, tủm tỉm ấn tay ông .
“Đối với mà , Tứ ca ngài gật đầu nhận bạn là đây, là nể mặt Vân Bắc lớn nhất, là món quà nhất … Còn những thứ khác, tình bạn chúng bổ sung … Ngài thấy thế nào?!”
Tứ ca đột nhiên lớn, ánh mắt liếc về phía Vân Kinh Phong.
“Vân Kinh Phong, Vân Gia Bảo các đây là xu thế trăm thước bách bộ tiến thêm một bước a… Vị Vân Bắc cô nương , định sẵn sẽ là nhân vật phong vân…”
Ánh mắt ông về phía những kẻ đang chuẩn khiêu khích Vân Gia Bảo phía , đột nhiên hắc hắc đầy thâm ý.
“Vẫn là tự cầu phúc …”
Sức mạnh phá vỡ kình đạo của ông , nếu thực sự là do Vân Bắc , thì những e rằng ai là đối thủ của nàng.
Cứ tưởng đến nhặt một món hời lớn, e rằng cuối cùng vẫn chịu một vố đau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-957-ket-giao-bang-huu-4.html.]
Ông nghiêng đầu Vân Bắc, khẽ: “Vân Bắc cô nương, cần giúp đỡ gì ?”
“Giúp đỡ?” Vân Bắc bĩu môi vô cùng nghiêm túc suy nghĩ một chút, đột nhiên hắc hắc: “Nếu giúp đỡ, thực sự một chuyện cần ngài giúp…”
Nàng tiến sát gần Tứ ca, hạ thấp giọng, gần như thì thầm bên tai: “Tứ ca, ngài thể giúp lấy một thứ…”
“Được, ngươi , chỉ cần là thể …”
“Thứ đối với Tứ ca mà , đơn giản… Chỉ là e ngại phận, và của tiện mặt… Cho nên, đành phiền Tứ ca ngài giúp đỡ …”
Vân Bắc mấp máy môi thốt vài chữ, khiến Tứ ca kinh hãi run rẩy.
“Ngươi chắc chứ?!”
“Đương nhiên…”
Tứ ca một nữa đ.á.n.h giá Vân Bắc, đáy mắt hiện lên vài phần tán thưởng.
“Được! Ta giúp ngươi!”
——
Vân Gia Bảo với tư cách là quả hồng mềm của năm nay, khi mặt trời lặn, lúc kết thúc ghi danh, đạt tới con hơn một ngàn ba trăm .
Con như , cho dù mỗi nhổ một bãi nước bọt, cũng đủ dìm c.h.ế.t Vân Bắc .
Rèm lều vén lên, Mạnh Bà cầm một vật bước nhanh .
“Tiểu thư, Tứ ca sai đưa tới một thứ, là thứ cần…”
“Vậy ?”
Vân Bắc đang cắt tỉa móng tay, lập tức nhảy cẫng lên.
“Đưa cho …”
Mạnh Bà định đưa cho nàng, Vân Kinh Phong đưa tay giật lấy.
“Đây là cái gì?”