Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 953: Chơi Chút Trò Chơi Chữ (4)

Cập nhật lúc: 2026-03-25 23:07:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những lời qua, dường như mang theo chút ý vị đe dọa.

Ánh mắt của một nữa về phía Tứ ca, ánh mắt vô cùng kỳ lạ.

Tiểu cô nương khiêu khích đe dọa, mà ông vẫn thể giữ bình tĩnh đến thế.

Chẳng lẽ ông nên tay giáo huấn ?!

“Tiểu cô nương… ngươi … là ngươi đỡ chiêu của ?”

…” Vân Bắc tươi như hoa: “Ta , của hiểu chuyện, ăn việc lỗ mãng… Nếu chỗ nào đắc tội Tứ ca, cứ việc báo cho một tiếng, nhất định sẽ tay giáo huấn, tuyệt đối nương tay… Cho nên, phiền Tứ ca đích động thủ…”

Trong lúc chuyện, Mạnh Bà và Nha Đầu cẩn thận cọ xát bước , run rẩy lưng Vân Bắc.

“Dù … với tu vi và tuổi tác như Tứ ca ngài, tay với một tiểu cô nương, e rằng sẽ đàm tiếu… Bất kể là thương c.h.ế.t, Tứ ca ngài e rằng cũng chẳng vẻ vang gì… Người sẽ Tứ ca ngài ỷ thế h.i.ế.p , lấy lớn h.i.ế.p nhỏ…”

Tứ ca tâm trạng đấu võ mồm với nàng, điều ông quan tâm hơn là Vân Bắc thế nào đỡ chiêu thức của ông .

“Tiểu cô nương… ngươi là ngươi đỡ chiêu của … nhưng lấy bằng chứng?”

“Tứ ca, chuyện hư vô thế , lấy bằng chứng?” Vân Bắc vẻ mặt nghiêm túc nghiêng đầu suy nghĩ một lát, đột nhiên khẽ, như nghĩ điều gì đó.

cũng , chuyện cũng thể kiểm chứng…”

Đôi mắt đen của nàng sáng rực, chằm chằm mắt Tứ ca.

“Hay là… phiền Tứ ca thêm một chiêu nữa, thử đỡ xem… Nếu thể đỡ , chứng tỏ thật… Nếu đỡ … thì đại diện cho việc đang dối… Đến lúc đó, c.h.é.m g.i.ế.c, tùy Tứ ca định đoạt…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-953-choi-chut-tro-choi-chu-4.html.]

Lời , đám đông lập tức xôn xao.

Tiểu cô nương sống chán , dám khiêu khích như .

Đối với Tứ ca mà , đây rõ ràng là đang hạ chiến thư a.

“Tiểu cô nương… ngươi đừng tưởng… tay , chính là bộ thực lực của ?!”

Ánh mắt Tứ ca về phía Nha Đầu, ánh mắt sắc bén dữ tợn.

“Đó là vì thấy tiểu cô nương tuổi còn nhỏ, c.h.ế.t thì uổng phí, nên mới nương tay… Ngươi đừng tưởng đỡ một chiêu đó, thì đồng nghĩa với việc thể đỡ những chiêu thức khác của …”

“Không dám dám!” Vân Bắc vội vàng xua tay, hoảng sợ thành kính giống như một đứa trẻ sai chuyện: “Ta dám tâm tư bất kính như với Tứ ca ngài… Là ngài tin lời , cứ bắt đưa chút bằng chứng… Ta đây cũng hết cách ? Cho nên mới nghĩ cái ý kiến tồi tệ …”

Nàng hắc hắc, mang theo vài phần nịnh nọt.

“Ta chỉ là một nha đầu vắt mũi sạch, lấy tư cách và gan khiêu khích ngài chứ… Ngài động một ngón tay là thể bóp c.h.ế.t … Vừa nếu vì nóng lòng cứu , nỡ để nha đầu hiểu chuyện của chịu thiệt, cũng sẽ tay đối đầu với ngài…”

Nàng nghiêng đầu Nha Đầu, hiệu cho nàng tiến lên.

“Không bằng cứ để nha đầu mặt , bồi tội với ngài một tiếng, chúng biến chuyện lớn thành nhỏ, chuyện nhỏ coi như , ?”

“Xin ?” Đồng t.ử Tứ ca lập tức co rụt : “Nhục mạ … chẳng lẽ bồi tội một tiếng là xong?”

“Vậy… ngài xem ?” Vân Bắc vẫn giữ nụ hiền hòa: “Cũng thể bắt nàng lấy mạng đền… đúng ?!”

 

 

Loading...