“Nếu liên quan, sợ cháu xem gì? Lẽ nào tin uy tín của cháu, thấy cháu sẽ cướp nó ?” Vân Bắc liếc mắt nhướng mày, ánh mắt cần cũng hiểu.
Xem ý của cô, dường như đang , nếu Vân Kinh Phong còn giao đồ , thì cô ngại bây giờ tay.
“Bắc Bắc…”
Vân Kinh Phong bất lực khẽ rên một tiếng.
“Chuyện …”
Ông đột nhiên ngẩng đầu, như thể nhớ điều gì đó.
“ … các cháu về nhanh như … là thành công việc ? Đồ đến tay chứ?”
“…”
Không ai lên tiếng, ai trả lời.
Vân Bắc khoanh tay, nghiêng đầu đó.
Mà Tạng Đồng cũng với vẻ mặt “ hiểu ngươi đang gì”, chằm chằm Vân Kinh Phong, một lời.
Phi Hồng thì thật sự hiểu họ đang gì, cho nên tự giác lùi hai bước.
Ánh mắt của Vân Kinh Phong lướt qua Vân Bắc và Tạng Đồng, mặt hiện rõ vẻ khó xử.
“Bắc Bắc… xem thứ … lợi cho cháu …”
Vân Bắc cho là đúng gật gật đầu: “Vậy thì …”
“Cho nên thấy cháu vẫn là nên xem thì hơn…”
Vân Bắc vẫn giữ vẻ mặt mây bay gió thoảng đó: “Sau đó thì …”
“Sau đó thấy chúng vẫn nên tạm thời gác chuyện … tiên về chuyện Linh Lung Tủy …”
“…”
Vân Bắc khẽ thở dài một tiếng, con ngươi trầm xuống: “Nhị gia gia, tin cháu … cháu vốn tay …”
Lời dứt, hình Vân Bắc như đột nhiên biến mất, thậm chí để cả tàn ảnh.
Vân Kinh Phong kinh ngạc hít một khí lạnh, còn kịp thở , cảm thấy lưng điều khác thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-921-xa-luan-chien-khong-biet-xau-ho-2.html.]
Giật , lưng một bóng .
Vân Kinh Phong lập tức cảm thấy , vội vàng đầu , chỉ thấy Vân Bắc vẫn ở đó, vẫn ở nguyên chỗ cũ, như thể cô từng biến mất.
Chỉ là lúc trong tay cô, thêm một vật.
Lệnh bài!
Vân Bắc vẻ mặt chán ghét vật trong tay, chút cạn lời.
Cô còn tưởng lưng là bảo bối quý hiếm gì, nhưng ngờ là một thứ như thế .
Lệnh bài màu đỏ, như màu khi nhuốm m.á.u, vô cùng tươi tắn, chạm tay lạnh buốt, chất liệu nặng, đó khắc một chữ “Lệnh” rồng bay phượng múa.
Ngoài , cũng gì đặc biệt.
Vân Bắc lật qua lật xem mấy , thật sự hiểu thứ gì đặc biệt, mà đáng để Vân Kinh Phong giấu giếm như .
Vào khoảnh khắc thấy lệnh bài, ánh mắt của Tạng Đồng lập tức đổi, mạnh mẽ ngẩng đầu Vân Kinh Phong.
Vân Kinh Phong khoảnh khắc đó cũng đang , thấy qua, vội vàng nhẹ nhàng lắc đầu, hiệu cho đừng lên tiếng.
Nào ngờ đầu còn kịp thu về, ánh mắt của Vân Bắc ghim c.h.ặ.t.
“Các …”
Ánh mắt hồ nghi của cô từ từ chuyển sang Tạng Đồng, cô đến run lên, vội vàng gượng.
“Đây là cái gì?”
“ … đây là cái gì?” Vân Bắc ném lệnh bài cho .
Chỉ là cô cố ý, là vô tình .
Lệnh bài khi ném , bay lên cao với tốc độ cực nhanh, nơi rơi xuống, là phía Tạng Đồng.
“Cẩn thận…”
Tạng Đồng căng thẳng kinh hô một tiếng, vội vàng lùi về phía , đỡ lấy lệnh bài.