Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 860: Lừa Phỉnh (5)

Cập nhật lúc: 2026-03-25 23:02:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nói xong ?” Mục Phong vô tội bĩu môi, “Chúng cái gì cơ?”

“Mục Phong , ngươi thể …” Giang Phú quả thực sắp sụp đổ : “Chẳng chúng xong ? Ngươi đưa tìm một chỗ nghỉ ngơi, trả phí vất vả cho ngươi…”

… Vừa quả thực là như …”

“Ngươi xem … Đã xong , chúng thể nuốt lời đúng ?!”

“Kim , chúng xong chuyện ngươi thể tùy ý c.h.ử.i rủa nha…”

“…”

Cái cớ của Mục Phong giống như thể tháo gỡ , mang vẻ mặt khó chịu trừng mắt Giang Phú.

“Thế , Kim , chúng cũng đừng khó nữa… Ngươi cầm lấy ngân phiếu của ngươi, nhanh nhẹn rời khỏi đây xuống núi… Như , cũng tính là khó ngươi… Cho nên, ngươi cũng đừng khó , chứ…”

“Mục Phong , như …” Giang Phú vội vàng xua tay lùi : “Chúng là nam nhân, lời giữ lấy lời… Đã là giao dịch thỏa thuận xong, thì thể lâm thời đổi ý… ?! Thế …”

Hắn run rẩy thò tay n.g.ự.c móc thêm hai tờ ngân phiếu nữa, thèm mà nhét thẳng n.g.ự.c Mục Phong.

“Mục Phong , thêm hai tờ ngân phiếu nữa, coi như là bồi thường cho chuyện lỡ lời của … Còn mong Mục Phong đừng chê tiền của ít…”

Không đợi Mục Phong từ chối, mếu máo .

“Mục Phong , chuyện thật sự là đúng, ở đây bồi lễ xin ngươi… Ta thật tâm thật ý xin ngươi, thật sự xin …”

Hắn khúm núm đó, bộ dạng vô cùng đáng thương, trơ mắt sắp quỳ xuống mặt Mục Phong .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-860-lua-phinh-5.html.]

“Mục Phong , ngươi thể thấy c.h.ế.t cứu … Tiền thành vấn đề, nếu ngươi còn chê ít, thể thêm nữa…”

Hắn thật sự móc đồ trong n.g.ự.c , xem là thật sự lấy thêm chút ngân phiếu đưa cho Mục Phong.

“Không cần …” Mục Phong ngược tham lam, giơ tay đè tay Giang Phú : “Ta cần ngươi hiểu rõ, sở dĩ đưa ngươi , vì tiền tài của ngươi…”

Hắn nhét ngân phiếu Giang Phú lấy thứ hai : “Ta đang tức giận con ngươi… Ngươi xem con ngươi như chứ?!”

Mục Phong đột nhiên hậm hực : “Ngươi xem con thật thà, một lòng một suy nghĩ cho khác… Ta sợ ngươi bẫy rập thương, cho nên mới một bước, cố định bẫy rập cho ngươi, nhưng ngờ ngươi ch.ó c.ắ.n Lã Động Tân, lòng của mà c.h.ử.i rủa … Ngươi xem… Nếu lúc đổi là ngươi, trong lòng ngươi sẽ nghĩ thế nào, ngươi còn đưa cái kẻ c.h.ử.i rủa tổ tông tám đời nhà ngươi cùng …”

Giang Phú hung hăng tát một cái miệng , vẻ mặt đầy chân thành và thành kính.

“Mục Phong , thật sự … Đều tại cái miệng thối của , ăn lung tung giữ mồm giữ miệng… Huynh , mong ngươi đại nhân chấp tiểu nhân, đừng chấp nhặt với con …”

“Nếu chấp nhặt với ngươi, thì lúc từ lâu …”

Mục Phong lạnh lùng khẩy một tiếng, giơ tay chỉ xung quanh.

“Ngươi xung quanh xem… Nếu tâm hại ngươi, thì sớm để những bẫy rập g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi …”

đúng đúng… Mục Phong đúng, là mắt tròng…”

Giang Phú khúm núm đáp lời, nhận thấy cơn giận của Mục Phong rõ ràng giảm một chút, trong lòng cũng an tâm hơn nhiều.

 

 

Loading...