“Ngươi ai là gánh nặng hả?” Ái vui đột nhiên vung khăn tay qua, hương thơm nức mũi, xương cốt Kim Tam Giang mềm nhũn.
“Không , bảo bối… Nàng ý đó mà…” Kim Tam Giang ngượng ngùng bồi, nước dãi sắp chảy cả vạt áo: “Ta chỉ là ví von như thôi… Nàng thể là gánh nặng chứ?!”
Gã đột nhiên giơ tay lên, cũng quan tâm đang ở cửa lớn , thề thốt :
“Kim Tam Giang xin thề với trời, bản ý của tuyệt đối là hạ thấp nàng… Nếu một chút xíu ý tứ nào, thì cứ để thiên lôi đ.á.n.h , c.h.ế.t t.ử tế…”
“Được …”
Ái vội vàng dùng khăn tay che khóe miệng, che giấu ý , đôi mắt cảnh giác xung quanh.
“Ngươi cũng xem đây là chỗ nào, ở đây thề thốt lung tung… Nếu những kẻ tâm tư xa thấy, báo cáo cho lão gia, hai chúng , đều sẽ ăn hết gói mang đó…”
“Nàng yên tâm … Có ở đây, sẽ để nàng xảy chuyện …”
Kim Tam Giang ha hả thu tay về, cho là đúng đầu xung quanh.
“Hơn nữa, ở đây ai quản chuyện bao đồng của chúng ? Chỉ cần cho bọn họ ăn ngon uống say, thì sẽ ai quan tâm hai chúng gì …”
Gã về hướng Giang Phú biến mất, khóe miệng chợt nhếch lên một nụ khác lạ.
“Lại , lão gia chuyến , còn là phúc họa …”
Ái đột nhiên hít sâu một ngụm khí lạnh, ả cũng là lăn lộn chốn phong nguyệt, tự nhiên quen thần thái của mỗi .
Từ trong mắt Kim Tam Giang, ả thấy sát khí và thở của cái c.h.ế.t, trong lòng khỏi nháy mắt thắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-852-hao-huynh-de-6.html.]
“Kim Tam Giang… Ý của ngươi là…”
“Ta ý gì cả…” Kim Tam Giang vội vàng xua tay, nháy mắt đổi sang một nụ ôn hòa nịnh nọt: “Phu nhân, chỉ là thôi, lo lắng cho lão gia mà…”
“Xùy…” Ái lập tức hừ một tiếng, ánh mắt chợt lạnh lùng hơn nhiều.
Nam nhân đều giống cả.
Mở miệng là yêu nàng nhường nào, sủng nàng nhường nào, nhưng đợi đến lúc chuyện thật sự ập đến, từng tên đều nó đổi hết.
Giang Phú như , Kim Tam Giang cũng thế.
Bọn họ một kẻ lâm trận bỏ chạy, trong thời khắc chạy trối c.h.ế.t cuối cùng, coi ả như một gánh nặng mà vứt bỏ.
Còn một kẻ khác, trong lòng vĩnh viễn giấu giếm bí mật cho ả .
Cho nên a, nữ nhân vẫn là dựa chính , bởi vì nam nhân nào cũng đáng tin cậy.
Ả vẫn nên nhân lúc Giang Phú nhà, tích cóp thêm chút vàng bạc châu báu cho , tìm cho một đường lui mới là thỏa đáng.
Kim Tam Giang lóc cóc theo ả, thò nửa cái đầu bồi : “Bảo bối, đang chuyện vui vẻ, chớp mắt vui …”
“Ta gì đáng để vui chứ…” Ả vung vẩy khăn tay, ánh mắt liếc xéo : “Nếu lúc lão gia ở nhà, ngoài mua đồ, đó là tùy ý mua, bạc là tùy ý tiêu… bây giờ , mua chút đồ cũng khó khăn… Ngươi xem, bây giờ còn vui vẻ nổi ?”
“Chỉ vì chuyện ?!” Kim Tam Giang lập tức cho là đúng lạnh một tiếng, “Ta còn tưởng là chuyện lớn gì, hóa cũng chỉ vì một chút bạc mà thôi… Chẳng lẽ còn thể thiếu bạc của nàng ?! Nàng yên tâm, nàng mua gì, cứ việc với , thích mua gì thì mua nấy, mua bao nhiêu thì mua bấy nhiêu?”