“Người thuyền ?” Tạng Đồng nhíu c.h.ặ.t mày, nghi hoặc qua.
“Trên thuyền… của Thanh Tâm Các…”
“Sao ?” Tạng Đồng đưa tay che trán, ngưng mâu qua: “Vừa còn Mai Nương và Quyên Lục gọi cô ?”
“Ý của là… ngoài hai họ , thứ ba của Thanh Tâm Các…”
Hơi thở của Phi Hồng trở nên chút gấp gáp, chút dám tin đầu Tạng Đồng.
“Chúng thấy hai nơi cháy ? Chẳng lẽ cái lớn …” Phi Hồng dám tiếp những lời đó, thở trở nên dồn dập.
“Làm gì nhiều như cô nghĩ?” Tạng Đồng lặng lẽ chuyển chủ đề, giơ tay chỉ về hướng con thuyền: “Mai Nương và Quyên Lục sắp đến ? Có chuyện gì, cô hỏi họ là ?”
Tạng Đồng hiểu ý của Phi Hồng, cô đang lo lắng cho những tỷ lớn lên từ nhỏ Thanh Tâm Các.
Nhiều năm đồng cam cộng khổ, tình cảm của họ ở một mức độ nào đó, trở thành thể thiếu.
Tạng Đồng miệng thì an ủi Phi Hồng, nhưng ánh mắt về phía Vân Bắc và những khác chút sâu thẳm.
Trận hỏa hoạn đêm qua, trong lòng ông hiểu rõ.
Trong trận hỏa hoạn mới kết thúc, chỉ con thuyền tầm cỡ như Thanh Tâm Các mới thể tạo ánh lửa như , mới thể ở cách xa như thế mà cháy rực rỡ ch.ói mắt đến .
Những hạt mưa nhỏ li ti rơi xuống từ bầu trời, Vân Bắc ngẩng đầu trời.
“Cuối cùng cũng mưa …”
Mai Nương hai tay thành kính chắp , cung kính cúi .
“Hy vọng họ sớm siêu sinh, sớm đầu t.h.a.i , đầu t.h.a.i một gia đình … kiếp đừng sống khổ cực như nữa…”
Quyên Lục ánh mắt kỳ lạ liếc bà một cái, trong ánh mắt, thêm vài phần xa lạ, giống như đang một xa lạ.
Sau khi trải qua chuyện lớn như , bà cũng đổi nhiều, còn vẻ mặt hám lợi như nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-799-tat-giat-minh-4.html.]
“Cửu tiểu thư…” Tiếng gọi của Tạng Đồng vang lên rõ ràng.
“Đến đây…”
Vân Bắc đột nhiên lật nhảy lên lan can, ước lượng cách bay lên, nhảy về phía bờ.
Vào khoảnh khắc kiệt sức sắp rơi xuống nước, nàng dùng mũi chân khẽ đạp lên mặt nước, hình lập tức nhẹ nhàng bật lên như lông vũ, bay lên trung, ba liên tiếp, mới vững vàng đáp xuống đất.
“Cửu tiểu thư, ? Không chứ?”
Tạng Đồng Vân Bắc từ xuống một lượt, xem bộ dạng của nàng, lẽ chuyện gì, nếu cũng thể mượn lực ba là đến bờ.
“Ta thể chuyện gì chứ?”
Ánh mắt Vân Bắc đột nhiên dừng Phi Hồng, từ từ lướt sang Tạng Đồng.
“Ngược là các ngươi… chắc là … chuyện gì đó ?”
Bất kể là trực giác riêng của phụ nữ, từ những hành động nhỏ của hai , giữa họ đều mờ ám.
Phi Hồng mở miệng định , Tạng Đồng đột ngột kéo tay áo, lôi lưng.
“Cửu tiểu thư, chúng cũng …”
“Không ?” Ánh mắt Vân Bắc trầm xuống, hứng thú tay của Tạng Đồng.
Lúc ông vẫn còn đang kéo tay áo của Phi Hồng.
“Không mà lúc đáp xuống đất, cô nép lưng ông, mà hai dám mập mờ như …”
Vân Bắc khẽ nhướng mày, khóe môi cong lên một nụ .
“Hai coi ngốc là mù ? Không sự mờ ám giữa hai ?”
Tạng Đồng trúng tim đen, mặt tự dưng đỏ bừng, đầy bốn chữ.
Có Tật giật .