Vì , ông đốt đuốc bên bờ sông, chính là để báo cho Vân Bắc , ông đang ở đây chuẩn tiếp ứng.
Trong ánh mắt sốt ruột, cuối cùng ông cũng thấy bóng dáng quen thuộc con thuyền ở giữa, lập tức thở phào nhẹ nhõm.
“Tạ ơn trời đất…”
Nếu Vân Bắc xảy chuyện gì, cần Vân Kinh Phong tìm ông đòi , chính ông cũng thể tha thứ cho .
Trong lòng nhẹ nhõm, Tạng Đồng lập tức tự giễu một tiếng.
Ông từ khi nào quan tâm đến nha đầu nhỏ như .
“Ông gì thế?” Phi Hồng thấy chuyện thuyền, khỏi ngóng : “Có thấy con gái của ông ?”
“Ta với cô mà? Nàng con gái … Nàng là chủ t.ử của …” Tạng Đồng nhịn sửa .
“Chủ t.ử của ông… là thể quyết định chuyện của ông ?” Trong mắt Phi Hồng một tia sáng khác lạ.
Tạng Đồng đoán ý của Phi Hồng, mặt lập tức đỏ như đ.í.t khỉ: “Cô… cô đừng bậy…”
“Sao gọi là bậy chứ?” Phi Hồng khẽ c.ắ.n răng, ánh mắt lấp lánh: “Ta cũng sẽ gây sự vô cớ với chủ t.ử nhà ông… Ta hỏi nàng một chút…”
“Cái đó… Phi Hồng cô nương…” Tạng Đồng vội gãi đầu: “Chuyện của … phức tạp, đơn giản như cô nghĩ …”
“Ta đoán … nhưng quan tâm…”
Phi Hồng dường như để ý đến Tạng Đồng, chạy đến bờ sông vẫy tay lia lịa.
“Phi Hồng…” Giọng Mai Nương mơ hồ truyền đến trong bóng tối.
Nụ của Phi Hồng lập tức cứng : “Mai Nương…”
“Phi Hồng…” Giọng Quyên Lục cũng truyền tới.
Vì thuyền vẫn còn trong bóng tối, Phi Hồng rõ tình hình đó, nên khi thấy giọng của hai , cô vô thức lùi vài bước, nụ mặt sớm biến mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-798-tat-giat-minh-3.html.]
“Là họ…”
Tạng Đồng nhận sự khác thường của Phi Hồng, vội vàng tiến lên, đưa tay đỡ lấy eo cô.
“Sao ?”
“Là Mai Nương và Quyên Lục…” Phi Hồng chậm rãi đầu, ánh mắt kỳ quái Tạng Đồng, thở phần gấp gáp.
Về chuyện của Thanh Tâm Các, lúc rảnh rỗi, Phi Hồng bất kể ông thích , đều kể hết cho Tạng Đồng.
Bây giờ thấy sắc mặt Phi Hồng đại biến, Tạng Đồng lập tức vỗ nhẹ lưng cô một cách vững chãi.
“Cô yên tâm … Chuyện , giao cho xử lý… Ta sẽ chuộc cho cô…”
Hốc mắt Phi Hồng lập tức đỏ lên, nước mắt tuôn rơi.
“ ông con Mai Nương… bà sẽ hét giá trời, đòi ông một cái giá trời…”
“Không , cô đừng quên, Thanh Tâm Các là sản nghiệp của Vân Gia Bảo, tiểu chủ t.ử nhà chúng ở đây, chuyện của cô… chỉ là một câu của nàng … Cô yên tâm , chuyện , nể mặt , nàng nhất định sẽ giúp cô…”
Phi Hồng lúng túng gật đầu, tuy trong lòng tự tin, vẫn còn nghi ngờ, nhưng nếu Tạng Đồng , cô cũng chỉ thể coi như chuyện đều thể xảy .
Biết Vân Bắc cao hứng, thật sự miễn khế ước bán cho cô, trả tự do cho cô cũng chừng.
Chân trời phía đông cuối cùng cũng hé một chút ánh sáng, mặt sông âm u, cũng thể thấy bóng .
Sau khi rõ bóng thuyền, ánh mắt của Phi Hồng khỏi trở nên chút kỳ lạ.
“Lại nữa?” Tạng Đồng nhận sự khác thường của cô.
“Người thuyền…” Phi Hồng chút lắp bắp.