Lập luận của Quyên Lục, quả thực khiến Vân Bắc một nữa cô bằng con mắt khác.
Xem Cát Bà Bà nhắm trúng cô , chỉ đơn thuần là vì nắm điểm yếu, mà phụ nữ thực sự cũng những điểm đáng khen ngợi.
Nếu một tâm tư thông tuệ nhất định, thì thể nào đưa những lời suy đoán như .
“Quyên Lục tỷ, thể , cô quả thực thông minh!”
Lời khen ngợi của Vân Bắc khiến Quyên Lục chớp mắt chút đắc ý.
“ nghĩ cô cũng nên , tiếp theo, bản nên gì…”
“…”
Nụ của Quyên Lục lập tức cứng đờ, khóe miệng co giật Vân Bắc.
“Tiếp theo… tiếp theo … thể gì?”
Lần đầu tiên Cát Bà Bà g.i.ế.c cô , lẽ là vì cảm thấy cô từng giá trị lợi dụng, nhưng điều đó nghĩa đây là kim bài miễn t.ử của cô .
Nếu cô sống c.h.ế.t mà đối mặt với bà nữa, chừng sẽ bà một kiếm xuyên tim.
Cho nên lời của Vân Bắc khiến cô cảm giác sởn gai ốc.
Trực giác mách bảo, Vân Bắc sắp dùng chút thủ đoạn với cô .
“Vân cô nương… Ta một là đ.á.n.h , hai là cũng ngốc… Không giúp cô chuyện gì …”
“Thế ?”
Vân Bắc khẽ đầy ẩn ý, đột ngột tung một cước đá bay bức bình phong che chắn.
“ nghĩ như …”
Trong tiếng quát, Quyên Lục Vân Bắc một tay đẩy lên.
Quyên Lục lảo đảo chân, suýt chút nữa giẫm một t.h.i t.h.ể, dọa cô hít một ngụm khí lạnh, sắc mặt trắng bệch, run rẩy đó.
“Vân cô nương… Cô tội gì khổ thế… Ta thể giúp cô gì chứ?”
Ngoài việc bia đỡ đạn g.i.ế.c c.h.ế.t, cô còn tác dụng gì nữa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-758-sao-phai-tu-tim-duong-chet.html.]
Vân Bắc thong thả dậy, nghiêng đầu hiệu cho Quyên Lục tiến lên.
“Đưa tìm bà …”
“Ta bà ở …” Sắc mặt Quyên Lục càng thêm trắng bệch.
Một câu xong, thấy Vân Bắc trừng mắt qua đầy tàn nhẫn, dọa cô vội vàng đổi giọng.
“Vân cô nương, cầu xin cô, đừng đùa nữa… Nếu đưa cô tìm bà , bà nhất định sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t hai chúng mất… Nghe khuyên một câu, tìm một chỗ trốn , đợi đến khi trời sáng, chúng tìm thuyền qua đường kêu cứu…”
Đây là con đường sống duy nhất của hai họ hiện tại.
Nếu sống c.h.ế.t mà tìm Cát Bà Bà gây sự, thì thà tự nhảy xuống biển c.h.ế.t cho xong.
Quyên Lục né tránh đống t.h.i t.h.ể xung quanh định rời .
“Đứng !”
Bước chân còn kịp bước , Vân Bắc quát .
Quyên Lục nhăn nhó, buộc dừng bước.
“Vân cô nương… Cô cứ tự tìm đường c.h.ế.t thế?”
Thực điều cô nhất là, nếu cô c.h.ế.t thì tự tìm c.h.ế.t , cớ c.h.ế.t cũng kéo theo cô chứ?!
Cô cũng kẻ ngốc, Vân Bắc dám tìm Cát Bà Bà gây sự, thì nghĩa là cô thủ đoạn, chắc chắn cách giữ mạng tay mụ già đó, nhưng cô thì a.
Cô chỉ là một con tôm tép cũng cũng chẳng , thực sự cần thiết xen một trò chơi như thế .
Cái mạng nhỏ là của chính cô , ngoài bản cô , chẳng ai bận tâm cả.
Sớm thế , lúc đ.á.n.h c.h.ế.t cô cũng mặt chạm trán với tiểu biến thái , nếu cũng chẳng đến mức rơi tình cảnh tiến thoái lưỡng nan như hiện tại.
“Tự tìm đường c.h.ế.t? Nếu cô , bây giờ thể cho cô c.h.ế.t ngay tại đây…” Ánh mắt Vân Bắc lạnh lẽo, sắc bén bức .
“Đối với kẻ giá trị lợi dụng với , cô nghĩ còn cần thiết giữ cô cõi đời ? Chi bằng giúp cô giải thoát một chút…”