“Một phần ba đó…” Trong mắt Mai Nương hiện lên vẻ tham lam: “Ngươi một phần ba đối với mà , ý nghĩa gì ? Đó là tài bảo vô tận, vinh hoa phú quý vô tận, sự hưởng thụ xa hoa vô tận…”
“Hừ…”
Vân Bắc thong thả bật thành tiếng, trong tiếng chút trào phúng, chút khinh miệt.
“Ta ngươi đang ý coi thường … Đó là bởi vì ngươi còn nhỏ, hiểu châu báu trang sức đối với một phụ nữ mà ý nghĩa như thế nào…”
Đối với sự khinh khỉnh của Vân Bắc, Mai Nương hề bận tâm.
“Ta ngươi đang chê , ý coi thường … Vậy hỏi ngươi, ngươi từng trải qua lúc cùng cực khốn khổ ? Ngươi từng ức h.i.ế.p chế giễu ? Ngươi hiểu cái cảm giác thấy một bộ y phục yêu thích, nhưng vì túi tiền eo hẹp mà đành ngậm ngùi ?”
Mai Nương chậm rãi lắc đầu, ha hả.
“Ngươi sẽ … Nhà đẻ tuy gia cảnh cũng coi như tạm , nhưng cũng chỉ đủ ăn đủ mặc mà thôi… Nhà chồng thì càng cần … Mỗi ngày kinh doanh nhỏ lẻ, buôn bán cò con, những mối ăn lãi mọn thì thể bao nhiêu bạc rủng rỉnh chứ?”
Bà dường như nhớ một chuyện ngày xưa, vẻ mặt đầy căm phẫn bất bình.
“Ngươi ? Ta là phụ nữ xinh nhất con phố buôn bán ở chỗ chúng … Thế nhưng, thể gì nấy… Những phụ nữ dung mạo bằng , mỗi ngày đều khoe khoang son phấn lụa là, chỉ , ánh mắt chế nhạo của bọn họ mà sử dụng những loại son phấn hạ đẳng nhất, mặc những bộ y phục may vá từ những mảnh vải vụn bỏ …”
Vân Bắc nhịn trợn trắng mắt, khinh thường lạnh.
Tâm lý của gái hám tiền tiêu chuẩn, cũng khó trách bây giờ tham tài đến .
“Ngươi sẽ hiểu sự trào phúng trong ánh mắt những phụ nữ đó , cũng sẽ hiểu trong lòng cam tâm đến nhường nào… Bề ngoài tỏ khinh khỉnh, bận tâm, nhưng ở trong lòng , khao khát những hộp son phấn đắt tiền đó, những món trang sức quý giá xa xỉ đó hơn bất kỳ ai…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-717-gai-ham-tien-tieu-chuan.html.]
Mai Nương đ.á.n.h giá Vân Bắc từ xuống một lượt, bất giác khổ một tiếng.
“Đợi ngươi lớn lên, sẽ hiểu tâm tư của phận nữ nhân thôi… Phụ nữ mà… định sẵn là sẽ những vật ngoài đó chi phối, vì chúng… chúng sẵn sàng đ.á.n.h đổi tất cả, huống hồ chi chỉ là một năm mạo danh một …”
“Cho nên , ngươi liền vì những tài vụ mà động lòng… đồng ý ?”
Ánh mắt Vân Bắc rơi đống đồ vàng mặt, tặc lưỡi lắc đầu: “Vậy thì ngươi cũng chút quá rẻ mạt …”
“Rẻ mạt?” Đôi môi Mai Nương đột nhiên run rẩy: “Một phụ nữ gả cho như , còn thể giá trị bao nhiêu? Cho dù đem ngoài bán, thể bán mấy cân mấy lạng?”
Mai Nương lắc đầu mạnh, dường như mang biểu cảm cùng tiếng với Vân Bắc.
“Bỏ , những chuyện với một tiểu cô nương lớn như ngươi, chẳng khác nào đàn gảy tai trâu… Ngươi sẽ vĩnh viễn hiểu phụ nữ khi lấy chồng, sẽ địa vị như thế nào …”
“Ta ngươi rẻ mạt, vì ngươi lấy chồng, mà là của ngươi ngay từ lúc bắt đầu, nắm thóp điểm yếu của ngươi… Điều mới khiến ngươi đ.á.n.h mà hàng… trở thành một thế bù của bà …”
“…”
Mai Nương dường như chút hiểu ý của Vân Bắc, gượng gạo, khẽ lắc đầu.
“Ta hiểu ý của ngươi… Ngươi , Trình Mai lợi dụng điểm yếu của , đắc ý khống chế thành công, khiến trở thành thế của bà …”