Sự xuất hiện của nàng, như quỷ mị, tiếng động, ai nhận .
“Ngươi... ngươi là là quỷ? Làm đây?”
“Ngươi đoán ...” Vân Bắc hê hê, vung tay ném một đống đồ vàng Thiên Nhãn: “Đoán trúng , sẽ đưa ngươi rời ... rời mà hề hấn gì...”
Vỗ nhẹ tay, nàng dịu dàng bước về phía Mai Nương.
“ đó, ngươi cần chứng minh giá trị để đưa ngươi ...”
Vân Bắc hai tay khoa tay múa chân quanh cơ thể Mai Nương, hê hê: “Ngươi cũng thấy đó, cơ thể ngươi sẽ chiếm nhiều gian, gian đó, còn thể để thêm nhiều bảo tàng... Cho nên, ngươi nhất hãy chứng minh giá trị hơn những kho báu đó... Nếu , sợ chính khó thuyết phục bản đưa ngươi ...”
Mai Nương thể lăn lộn giang hồ, tự nhiên cũng là từng trải sóng gió.
Lời của Vân Bắc rõ ràng đang ám chỉ bà , giá trị tương xứng.
Bà chứng minh giá trị của , tức là chứng minh, trong tay thứ mà nàng .
“Tiểu Ngũ, ngươi , ngươi gì? Hay cách khác, thứ gì từ ?”
“Ngươi gì để chứ?” Vân Bắc vội mở lời.
Trong trò chơi , ai kiềm chế mà mở lời , đó sẽ trở thành kẻ uy h.i.ế.p, mất thế chủ động.
Mà Vân Bắc, nhiều thời gian, đủ kiên nhẫn để cù cưa với Mai Nương.
Những điều , là thứ Mai Nương .
Vết thương của bà kéo dài một khắc, đều là tổn thương chí mạng, sẽ tiến gần hơn một bước đến cái c.h.ế.t.
“Tiểu Ngũ, cầu xin ngươi... ngươi cứ thẳng , chỉ cần là thứ , tuyệt đối sẽ do dự mà đưa cho ngươi... Chỉ cần ngươi ... Ngươi đó, và ngươi thể cù cưa ...”
“Ta ngươi và thể cù cưa, nhưng thì thể chứ...” Vân Bắc cho là đúng mà hê hê: “Ta nhiều thời gian... chỉ cần ngươi cù cưa với ở đây...”
“...”
Mai Nương lập tức hiểu , nha đầu mắt , quyết tâm đào bí mật của bà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-714-la-nguoi-hay-la-quy.html.]
“Tiểu Ngũ... Ngươi... ngươi ít nhất cũng cho chút gợi ý chứ? Nếu ngươi... ngươi gì?”
“...”
Vân Bắc bĩu môi suy nghĩ một chút, đôi mắt đen láy lấp lánh, ánh mắt vô tội.
“Ta gợi ý cho ngươi mà...”
“Gợi ý ?”
“ ... ngay ...”
“...”
Đồng t.ử Mai Nương co rụt , bà đột nhiên hiểu .
“Ngươi... ngươi ... là ?”
“...”
Vân Bắc tỏ ý kiến mà hê hê, mày liễu khẽ nhướng, nhưng gì, ánh mắt là ánh mắt ngầm thừa nhận.
“Ngươi...” Mai Nương Vân Bắc từ xuống một lượt: “Ngươi rốt cuộc là ai? Sao ... hứng thú với ?”
“Ta hứng thú với khi nào? Ngươi còn tên là gì... Ta ngươi là ai?”
“Chàng...” Mai Nương nghiến c.h.ặ.t răng môi , biểu cảm mặt dường như khó khăn: “Chàng... tên là Vân Lôi... là... gia chủ của Vân Gia Bảo...”
“...”
Trong đáy mắt Vân Bắc một sự rung động thể nhận , khóe môi nhếch lên một nụ khác lạ.
“Bảo chủ của Vân Gia Bảo... và hai các ngươi... một thuyền nương phong vận vẫn còn, một bà lão khô héo như cây già... thể mối quan hệ phong lưu gì chứ? Đừng với , các ngươi là mối tình tay ba cẩu huyết nhé...”