Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 704: Câu Chuyện Cẩu Huyết

Cập nhật lúc: 2026-03-25 22:54:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bước chân Cát Bà Bà nháy mắt lảo đảo, giống như thứ gì đó quật mạnh gáy, cả như trôi nổi bước lên vài bước, suýt chút nữa ngã khuỵu.

“Tỷ... Tỷ gì cơ?”

“Muội nhầm ... Những gì thấy, chính là những gì ... Người mà ban đầu chúng tuyên thệ... còn nữa ...”

Ánh mắt Cát Bà Bà nháy mắt trở nên lạnh lẽo vô song: “Tỷ bậy... Sao chút tin tức nào?”

“Đó là vì ban lệnh cấm khẩu đối với tất cả ... Không sự cho phép của , bất kỳ ai cũng phép tiết lộ nửa lời về chuyện ... Nếu , g.i.ế.c tha...”

“Không...” Cát Bà Bà đột ngột gầm lên giận dữ, điên cuồng lao về phía Mai Nương: “Tỷ bậy, tỷ lừa ... Mục đích tỷ lừa , chính là tự nuốt trọn bộ bảo tàng... Có đúng ?”

Dưới chân Mai Nương trượt , căng thẳng lùi vài bước, vội vàng xua tay.

“Tiểu , hết hãy động thủ ...”

“Chà chà...”

Vân Bắc nhịn huýt sáo một tiếng, lắc đầu.

“Xem trong chuyện quả thực một chút câu chuyện cẩu huyết đây...”

Mai Nương là tỷ tỷ của Cát Bà Bà, xem bộ dạng , dường như còn là tỷ tỷ quan hệ hề tầm thường.

Mai Nương , dường như cũng kiêng dè Cát Bà Bà.

“Tỷ ...” Cát Bà Bà dường như đang cố nhịn sự bi phẫn trong lòng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt.

Đôi mắt bà chằm chằm Mai Nương, ngay đó đầu về phía lối lúc nãy.

Cười lạnh một tiếng, bà về phía lối .

“Tỷ, hôm nay nhất tỷ hãy rõ ràng chuyện , nếu , tỷ rời khỏi đây, trừ phi bước qua xác ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-704-cau-chuyen-cau-huyet.html.]

“Tiểu , cần gì thế? Vì một đàn ông từ lâu còn nhận , hại tỷ tỷ ruột thịt ...”

Tỷ tỷ ruột thịt?

Vân Bắc mạnh mẽ hít một ngụm khí lạnh, khó tin ngưng mắt đ.á.n.h giá Mai Nương, khóe miệng giật giật hồi lâu, mới lúng b.úng .

“Là Mai Nương cải lão đồng... là Cát Bà Bà ... già yếu ?”

Hai , nếu là sư tỷ thì còn , dù thứ bậc trong sư môn cũng sắp xếp dựa theo thời gian nhập môn của mỗi .

tỷ ruột thịt , thì định đoạt dựa theo thời gian sinh .

Chẳng lý nào già hơn tỷ tỷ nhiều đến thế.

“Tỷ, tỷ cần ở đây những lời vô dụng... Ta hứa với , sẽ vì mà bảo vệ nơi , trông coi bảo tàng... Nếu kẻ nào to gan dám đ.á.n.h chủ ý lên nơi , thì nhất định sẽ khách khí...”

“Tỷ... Tỷ khổ sở như để gì? Tỷ bản xem, vì , tỷ biến thành bộ dạng gì ? thì ? Còn nhớ tỷ ? Trong lòng còn tỷ ?”

“Trong lòng đương nhiên là ...” Cát Bà Bà đột ngột gầm lên giận dữ: “Nếu , cũng sẽ mỗi năm đều đến thăm ...”

“Tỷ, thăm là ... Người ở bên cạnh cũng là ...”

Mai Nương cũng điên cuồng gầm lên giận dữ.

“Tỷ, tỷ tỉnh ! Tỷ đừng tự lừa dối nữa... Tỷ mở miệng vẫn còn nhớ tỷ, quên tỷ, nhưng kết quả cuối cùng là gì? Khi ngủ bên cạnh , chẳng hề nhận chút nào, chúng căn bản là cùng một ...”

Trong mắt Mai Nương chợt lóe lên một tia trào phúng, cũng là đang trào phúng chính , là đang trào phúng Cát Bà Bà.

“Một đàn ông mở miệng yêu tỷ, nhớ nổi cơ thể của tỷ...”

 

 

Loading...