Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 693: Đùa Sao

Cập nhật lúc: 2026-03-25 22:53:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Bắc đưa ánh mắt cầu cứu về phía Tôn Đại Đầu, ánh mắt đó cần cũng hiểu. Với cái hình nhỏ bé của nàng, nếu bỏ trốn, e rằng gã chỉ cần một đ.ấ.m là thể đ.á.n.h gãy cái chân nhỏ của nàng.

Tôn Đại Đầu tâm tư đó, thấy nàng sang, vội vàng lắc đầu.

Đùa ! Gã chỉ là một tên tạp dịch nhỏ bé, lấy gan dám bảo đảm chuyện ? Nếu con nhóc Tiểu Ngũ giở trò quỷ bỏ trốn, thì cho dù gã xách đầu về gặp Mai Nương, Mai Nương cũng chắc chỉ cần một cái đầu là xong chuyện.

“Không , Mai Nương, khi sự việc sáng tỏ, Tiểu Ngũ thể rời khỏi đây... Nhỡ chuyện , chính là kế nội ứng ngoại hợp của nó và lão cha nó... Vậy chúng để nó , chẳng là thả hổ về rừng ?”

Tôn Đại Đầu vốn chỉ là cảm thán vài câu để thoái thác trách nhiệm, nhưng ngờ xong, chính gã cũng cảm thấy đúng là như . Nhỡ chuyện thật sự là hai cha con bọn họ bày trò tiên nhân khiêu, Vân Bắc , chẳng là trúng kế của bọn họ ?

Nói như , ánh mắt những khác Vân Bắc, lập tức trở nên chút khác lạ.

“Các... các ý gì?”

Vân Bắc đến mức sởn gai ốc, căng thẳng lùi một bước, đôi mắt tủi ngấn lệ.

“Các ... là ... là kẻ l.ừ.a đ.ả.o... và cha đều là kẻ l.ừ.a đ.ả.o?”

“Ai như ?” Mai Nương vội vàng tiến lên, hung hăng trừng mắt xung quanh: “Một lũ vô dụng, xảy chuyện giải quyết, ngược ở đây giở thói ngang ngược với một cô bé... Các còn là đàn ông ?”

Tôn Đại Đầu mắng càng thêm tủi , ủ rũ xệ mặt xuống.

“Mai Nương, chúng ai giở thói ngang ngược với nó chứ? Ta chỉ là thuận miệng thôi, nhất định là nó thế nào ...”

“Ngươi câm miệng cho ! Có thời gian ở đây lải nhải, chi bằng ngoài xem Phi Hồng rốt cuộc là thế nào...”

“Rõ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-693-dua-sao.html.]

Tôn Đại Đầu vội vàng đáp lời, định nhảy xuống thuyền, đột nhiên hét lên một tiếng kinh hãi, trực tiếp nhảy dựng lên.

“Đến , Tiểu Hầu T.ử đến ...”

Trên bờ đê phía xa, một nam t.ử gầy gò đang lao tới, hình còng xuống nhảy nhót lung tung, sống động hệt như một con khỉ nhỏ. Vừa chính là đó dò la tin tức, còn Tôn Đại Đầu về báo cáo tình hình. Nay bộ dạng hỏa tốc của , vẻ như dò la gì đó .

Tôn Đại Đầu đầu Mai Nương một cái, nhanh ch.óng đón lấy.

“Tiểu Hầu Tử, dò la ?”

“...”

Tiểu Hầu T.ử thở hồng hộc với gã vài câu gì đó, Tôn Đại Đầu cũng rõ, thấy Mai Nương và những khác đang đó mong ngóng chờ đợi, dứt khoát xách cổ áo , trực tiếp xách về.

“Mai Nương đang đợi ngươi, ngươi , thì mau cho rõ ràng...”

Tiểu Hầu T.ử thở chỉ cổ họng , lúng b.úng hồi lâu, mới bừng tỉnh hiểu .

“Nước... mau lấy nước đến...”

trong nhà lấy một ấm , còn kịp rót cho , Tiểu Hầu T.ử chờ nổi giật lấy ấm , kề miệng tu ừng ực.

Nhìn bộ dạng nhếch nhác của , khóe miệng Tôn Đại Đầu chút giật giật. Mình so với , cứ như thể chẳng tốn chút sức lực nào .

“Tiểu Hầu Tử, ngươi gì thế? Sao nhếch nhác thế ? Có dò la tung tích của Phi Hồng cô nương ? Cô bây giờ đang ở ? Có là đang ở cùng ai ?”

 

 

Loading...