Tôn Đại Đầu sắc mặt tái mét đưa một bức thư tới, hai tay chút run rẩy.
“Mai Nương... phòng... uống ngụm nước... lúc rót nước, bàn còn gì, đợi uống nước xong, lúc đặt chén xuống, bức thư ở đó ...”
Gã sợ hãi xoa xoa cổ, vẻ mặt đầy kinh hãi.
“Mẹ ơi... may mà chỉ đưa một bức thư, nếu lấy cái mạng nhỏ của , thì cái mạng nhỏ của bây giờ chẳng mất từ lâu ...”
Nếu kẻ đó tàn nhẫn, quyết tâm g.i.ế.c gã. Một đao c.h.é.m xuống, gã sớm đầu lìa khỏi xác .
“Nhìn cái dáng vẻ vô dụng của ngươi kìa, thù oán với ngươi, g.i.ế.c ngươi gì? Người còn chê m.á.u b.ắ.n đầy chứ...”
Mai Nương bực dọc quát lớn một tiếng, đưa tay nhận lấy phong thư.
Trong phòng, Vân Bắc áp sát tường, nghiêng đầu lắng Tôn Đại Đầu chuyện, trong lòng khỏi động đậy, lặng lẽ xoay vượt qua vài căn phòng, đáp xuống vị trí đuôi thuyền, phóng mắt mặt sông.
Người đưa thư hẳn là từ nước lên, nhân lúc Tôn Đại Đầu uống nước, lặng lẽ đưa phong thư . Từ đó thể thấy, chỉ tu vi khá cao, mà thủy công càng thể coi thường, thể trồi lên khỏi mặt nước mà phát tiếng động. Nếu , với loại lớn lên thuyền như Tôn Đại Đầu, thể nào nhận trồi lên.
“Cái gì? Đây là càn ?” Tiếng quát giận dữ của Mai Nương từ xa truyền đến.
“Mai Nương, thế? Có Phi Hồng tỷ xảy chuyện gì ?” Tôn Đại Đầu cẩn thận dò hỏi.
“Xảy chuyện? Cô thì thể xảy chuyện gì? Bây giờ đang tiêu d.a.o lắm đấy...”
Mai Nương tức tối ném bức thư trong tay mặt Tôn Đại Đầu.
“A...”
Tôn Đại Đầu vô cớ đ.á.n.h, sắc mặt chút khó coi, nhưng chỉ đành ngậm ngùi mở bức thư , vội vàng lướt qua.
“Xin nghỉ?”
Sau một cái liếc mắt, Tôn Đại Đầu tìm một chữ quan trọng nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-688-nhin-cai-dang-ve-vo-dung-cua-nguoi-kia.html.]
“Xin nghỉ ba ngày?”
Khóe miệng gã giật giật, khan một tiếng.
“Cái ... còn chuyện xin nghỉ nữa ?”
“Nói thế nào?” Các tỷ khác khỏi ríu rít xúm : “Trên thư gì ?”
Tôn Đại Đầu vung phong thư, chỉ những chữ đó từng dòng.
“Các cô xem... đây ... Do thể khỏe, tâm thần yên, đêm ngủ , ngày tĩnh tâm... Để điều chỉnh tâm thái, đặc biệt xin nghỉ ba ngày, điều tiết tâm thần, tĩnh dưỡng cảm xúc... Ba ngày , tự động trở về, đừng tìm, đừng nhớ, đừng bận tâm!”
“Còn đừng tìm đừng nhớ đừng bận tâm! Thời gian ba ngày, e rằng đợi đến lúc bận tâm, chạy đến nơi bận tâm cũng bận tâm tới ...”
Mai Nương lạnh lùng khẩy một tiếng, vẫy tay hiệu cho Tôn Đại Đầu tiến lên.
“Ngươi dẫn vài lên bờ ... Cô nương của Thanh Tâm Các chúng , hẳn là dễ nhận , nhất là Phi Hồng, ít nhiều cũng quen với ở đây, chắc khó để dò la tung tích của cô ...”
“Rõ!” Tôn Đại Đầu hung hăng gật đầu: “Đợi tìm Phi Hồng, nhất định sẽ trói cô về cho bà...”
“Ai bảo ngươi trói cô về?” Mai Nương lập tức gõ một cái rõ kêu lên đầu gã: “Nếu Phi Hồng thật sự chỉ nghỉ ngơi cho khuây khỏa, thì chúng nhất định kinh động đến cô ...”
“...”
Tôn Đại Đầu đ.á.n.h cho ngây , nhất thời bà ý gì.
“Mai Nương... ý của bà là... chúng cho dù thấy cô , cũng quản hỏi mà vờ như thấy?”
“Ngươi xem?” Mai Nương hận sắt thành thép quát lớn: “Cô bỏ trốn, chỉ cần trông chừng kỹ là , ngươi việc gì trói cô về gì?”