“Tiểu Ngũ cô nương...”
Phía Vân Bắc, một giọng phần yếu ớt đột ngột vang lên.
Bước chân Vân Bắc im bặt, khóe môi nhếch lên một nụ , chậm rãi xoay .
“Cát Bà Bà...”
Cát Bà Bà là tạp dịch già của Thanh Tâm Các, mái tóc rối bù hoa râm, da mặt nhăn nheo như vỏ quýt, cho nên mới gọi là Cát Bà Bà. Bà ít , ánh mắt vẩn đục, nhưng mỗi chạm mắt với Vân Bắc, luôn khiến trong lòng nàng nảy sinh một cảm giác khác lạ.
Cảm giác chút khó tả, giống như một con báo săn mồi thèm thuồng chằm chằm, giống như con mồi trong mạng nhện, lúc nào cũng dòm ngó.
Cát Bà Bà chỉ góc váy của Vân Bắc: “Tiểu Ngũ, quần áo bẩn ...”
Ở góc váy của Vân Bắc, một dấu chân bẩn rõ ràng lắm, chắc là do lúc nãy nàng suýt ngã, chính giẫm .
“Ồ...”
Vân Bắc chút hoảng sợ đáp lời, đưa tay phủi vết bùn.
“Cảm ơn Cát Bà Bà...”
“Tiểu Ngũ, ngươi đang tìm thứ gì ?”
“Không ạ...” Vân Bắc xung quanh, ánh mắt trong veo: “Trông giống như đang tìm thứ gì ?”
Cát Bà Bà ha hả, lảo đảo bước tới.
“Cát Bà Bà là dọn dẹp, ngày thường ít nhặt đồ vật của các cô nương, nếu ngươi đ.á.n.h rơi thứ gì, cứ việc với , giúp ngươi tìm thấy...”
“Ý của Cát Bà Bà, Tiểu Ngũ ...” Vân Bắc ngoan ngoãn cúi đầu.
Cát Bà Bà đầy thâm ý lướt qua phòng của Mai Nương, khom bước đến gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-687-ngoa-ho-tang-long.html.]
“Còn nữa, Mai Nương thích khác phòng của bà , nhất là loại bà đồng ý... Ngay cả lão bà t.ử đây dọn dẹp, cũng bà cho phép...”
“Cát Bà Bà, ý của bà chút hiểu, nhưng cũng hiểu lắm...”
Vân Bắc tò mò nghiêng đầu, đôi lông mày nhíu .
“Ý của bà... là phòng của Mai Nương?”
Đã vạch trần, nếu tiếp tục giấu giếm che đậy ngược vẻ chột , chi bằng cứ đưa chuyện , bày rõ mặt bàn, như , ngược càng khó phân biệt thật giả. Cho nên, Vân Bắc phủ nhận, cũng thừa nhận, thái độ kiêu ngạo siểm nịnh.
“Tiểu Ngũ cô nương, như , chỉ là cảm thấy ngươi cần ở con thuyền một thời gian, chân ướt chân ráo mới đến, hiểu rõ quy củ bên trong lắm, nên mới lòng dặn dò những chuyện cần thiết một phen...”
“Ý của Cát Bà Bà, Tiểu Ngũ , là Tiểu Ngũ , cho nên mới hiểu lầm Cát Bà Bà...”
“Không ... Ngươi lòng của là ...” Cát Bà Bà xua tay, lách ngang qua Vân Bắc.
Vân Bắc nhếch môi khẽ, đưa mắt bà rời khỏi bên cạnh , ánh mắt dần trở nên sắc bén.
Thanh Tâm Các nhỏ bé, cũng coi như là ngọa hổ tàng long . Một bà lão tạp dịch quét rác, thể nhạy bén như , thế mà thể nhanh ch.óng nhận động cơ của nàng.
nếu mục đích của nàng thuần, tại sâu tìm hiểu hoặc là bắt nàng tra hỏi một chút chứ.
“Bà chủ... Mai Nương...” Giọng của Tôn Đại Đầu đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ của Vân Bắc.
“Chuyện gì mà la lối om sòm thế?” Mai Nương bực tức gầm lên một tiếng.
“Thư... bàn một bức thư... là Phi Hồng cô nương gửi cho bà...”
Hơi thở của Mai Nương khựng : “Thư gì? Đưa đây...”