Đây là một loại cảm giác nên lời, vi diệu, cũng khiến ông khó hiểu chút kinh hãi. Tận đáy lòng Tạng Đồng hiểu rõ, cảm giác nên xuất hiện.
“Phi Hồng cô nương, tin cô, mà là thể tin cô... Bởi vì chuyện Tiểu Ngũ , cho phép xuất hiện bất kỳ sai sót nào...”
“Ta...”
“Cô hết ...”
Lời biện giải của Phi Hồng còn thốt , Tạng Đồng giơ tay ngắt lời.
“Ta cô ác ý, về bản chất là tổn thương ... một chuyện, cô thì sẽ xảy ... Cô thể vô tình một động tác, hoặc là một ánh mắt, đều sẽ khiến sự việc xảy đổi... Xảy sự đổi về chất...”
Ánh mắt Phi Hồng lóe lên giải thích, nhưng một nữa Tạng Đồng ngăn cản.
“Phi Hồng cô nương, chuyện , giữa chúng thực sự chỗ để thương lượng... Cô hiện tại chân tướng, nếu cô trở về, e rằng sẽ gây rắc rối cần thiết... Cho nên, trong mấy ngày tới, vẫn hy vọng cô chịu ủy khuất một chút, theo bên cạnh ...”
“ Mai Nương bên ...”
“Không ... Ta chỉ cần thời gian ba ngày... Đợi thời gian ba ngày trôi qua, chuyện phỏng chừng cũng trần ai lạc định ... Đến lúc đó, cô tùy ý cũng ...”
Phi Hồng bất đắc dĩ lắc đầu, khẽ thở dài một tiếng.
“Ông ... Ta là ký khế ước bán , Mai Nương sẽ cho phép cứ như mà bặt vô âm tín ... Đến lúc đó, bà nhất định sẽ phái tới tìm ...”
“Chúng thể khiến bà tìm cô...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-683-khong-co-cho-de-thuong-luong.html.]
“Không tìm ? Sao thể chứ?”
“Ta hiện tại cần chỉ là thời gian ba ngày mà thôi... Đợi ba ngày, tất cả trần ai lạc định ... Cho nên, , cô cách nào, thể khiến Mai Nương an định ba ngày ?”
“Ba ngày?” Thần sắc Phi Hồng nháy mắt trở nên chút khác thường: “Ý của ông là ... Sau ba ngày, chúng sẽ gặp nữa ?”
Tạng Đồng đang thảo luận vấn đề thế nào để kéo dài thời gian, ngờ Phi Hồng mà hỏi vấn đề . Ông sửng sốt một chút, theo bản năng thản nhiên .
“Đương nhiên... Sau ba ngày, cô sẽ tự do ...”
“ ba ngày... Ta ?”
Tạng Đồng Phi Hồng càng thêm hiểu, chút lúng túng : “Phi Hồng cô nương... Ta là chính nhân quân t.ử, tuy là thời gian ba ngày, nhưng trong ba ngày , đảm bảo, cô nương tuyệt đối sẽ chút tổn thương nào... Đến lúc đó, cô nương tuyệt đối vẫn là bích quy Triệu...”
“Ta đang lo lắng chuyện ... Mà là...” Vành mắt Phi Hồng chút đỏ, dường như động đến chuyện đau lòng: “Ta là Mai Nương mua Thanh Tâm Các từ nhỏ... Nói thật, bà đối với thực sự tồi, bà giới hạn tiếp khách của , cho nên từng ép buộc chuyện thích... Cho nên, về mặt tâm lý mà , đối với bà là cảm kích a...”
“Chuyện cô yên tâm, chuyện chúng , đối với Mai Nương tuyệt đối nửa điểm tổn hại... Chúng chỉ đến chỗ bà , lấy một thứ vốn dĩ thuộc về chúng ...”
“Ta ý đó...” Phi Hồng hung hăng giậm chân một cái, tức giận vì lời của ông ngắt ngang.
“Cô ... Cô ...” Tạng Đồng vội vàng xua tay, hiệu cho nàng tiếp tục.
“Ý là, thể giúp ông dối chuyện ... như , coi như là đắc tội với Mai Nương ... Nếu Mai Nương chuyện ...”