Phi Hồng định nhận lấy khăn tay của ông , đột nhiên ngước mắt ông một cái, đến mức Tạng Đồng hiểu .
“Sao ?”
Lời còn xong, nhận thấy cánh tay truyền đến một cơn đau. Bàn tay đang cầm khăn tay của ông , mà Phi Hồng há miệng c.ắ.n c.h.ặ.t lấy cổ tay.
“A...”
Tạng Đồng đau đớn hét t.h.ả.m một tiếng, đau đến mức co giật, nhưng ý hất tay đẩy Phi Hồng . Với tu vi của ông , nếu tát một cái qua đó, đừng là đẩy Phi Hồng , trực tiếp đập c.h.ế.t cũng khả năng.
“Đau đau đau...”
Tạng Đồng ở bên đó nhảy dựng lên, đau đến mức mấy rút tay đều Phi Hồng c.ắ.n c.h.ế.t buông. Phi Hồng ánh mắt vẫn luôn gắt gao chằm chằm Tạng Đồng, cho đến khi trong miệng truyền đến mùi vị tanh ngọt, lúc mới thở dốc buông tay .
“Đau quá a... Cô cầm tinh con ch.ó ?!” Tạng Đồng vung vẩy cổ tay kêu đau.
Cái kiểu đau do c.ắ.n , thuộc loại d.a.o cùn cứa thịt, đau đến mức tim gan phèo phổi đều run rẩy.
“Sớm thế , cô thà lấy d.a.o cứa một nhát còn hơn... Ít nhất cái kiểu đau đó còn cảm giác như thế ...”
Tạng Đồng cũng coi như là sinh t.ử , vết sẹo đếm xuể, nhưng vết sẹo do c.ắ.n, tuyệt đối vẫn là đầu tiên. Ông tiện tay xé một đoạn tay áo, băng bó vết thương đang chảy m.á.u. Vừa định thắt nút, chợt nhận thấy chút đúng.
Xung quanh quá yên tĩnh dị thường. Vừa nãy Phi Hồng điên cuồng giống như mất lý trí, nháo còn c.ắ.n , bây giờ thì , mà giống như một con mèo nhỏ chìm giấc ngủ, im lặng nhúc nhích ở đó, im lặng lời nào.
Tạng Đồng kinh hãi ngước mắt lên, vặn chạm ánh mắt Phi Hồng tới. Nàng sững ở đó, mắt chớp lấy một cái mà . Ánh mắt khiến trong lòng Tạng Đồng chút chột , vội vàng sờ lên má .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-675-co-cam-tinh-con-cho-sao.html.]
Lẽ nào thuật dịch dung của xảy vấn đề, khuôn mặt của trở nên kỳ quái?! cảm giác khi sờ lên, hình như cũng gì đúng, nếp nhăn nên vẫn ngoan ngoãn ở đó, nửa điểm .
“Cô... Cô đây là... Nhìn cái gì?”
Tạng Đồng lớn ngần , vẫn là đầu tiên một nữ nhân xa lạ chằm chằm như , nhất thời chút cực kỳ thích ứng, khóe miệng giật giật cố gắng nở một nụ , nhưng cuối cùng tất cả đều là phí công.
Ánh mắt Phi Hồng cuối cùng cũng dời khỏi mặt Tạng Đồng, rơi xuống cánh tay ông . Ánh mắt nàng tràn đầy nghi hoặc và khó hiểu, dường như đang suy nghĩ điều gì đó, cũng giống như đang nghi ngờ điều gì đó.
Tạng Đồng lập tức nương theo ánh mắt nàng xuống, vết thương vẫn đang chảy m.á.u, m.á.u nhuộm ướt đẫm cả vạt áo băng bó, điều hình như cũng gì . Máu của ông cũng là hàng thật giá thật, hề giả, thật gì đáng để nàng như .
“Phi Hồng cô nương, cô lời thì , đừng dùng ánh mắt như ...”
“Ông... Ông bao nhiêu tuổi ?”
Tạng Đồng ngờ Phi Hồng mở miệng mà hỏi một câu như , nhất thời chút ngẩn .
“Ta bao nhiêu tuổi? Lẽ nào cô ? Ta chính là một lão già tồi tàn...”
Tạng Đồng xoa xoa mặt , hiệu cho Phi Hồng để ý một chút nếp nhăn mặt . Mặc kệ ông bao nhiêu tuổi, một mặt đầy nếp nhăn đang bày ở đây , tự đoán .
“Vậy ?” Ánh mắt Phi Hồng rơi cánh tay ông : “ cơ bắp của ông cường tráng... Hoàn giống một lão già tồi tàn...”
Tạng Đồng là luyện võ, đang độ tuổi tráng niên, vóc dáng cường tráng, cơ bắp phát triển dị thường. Một cơ bắp như , cùng với khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông cực kỳ ăn nhập.