Nàng gầm lên nhảy cẫng lên, hai tay cào loạn xạ về phía má Tạng Đồng.
“Ông dùng tiền bán con gái ăn uống vui chơi thỏa thích, ông còn là ? Ông ngay cả súc sinh cũng bằng...”
“...”
Dưới chân Tạng Đồng trượt , nhẹ nhàng tránh hai tay của Phi Hồng, sắc mặt kinh ngạc.
“Không ... Cô nương, cô nhầm ? Tiền là của ... Ta gì thì , thì ... Ta đừng là ăn uống vui chơi, cho dù là cầm bạc ném xuống nước, hình như cũng liên quan đến cô thì ?”
Ánh mắt Tạng Đồng Phi Hồng, nháy mắt chút thiện. Đầu óc nữ nhân vấn đề ? Cứ dây dưa một vấn đề khó hiểu, mà ý chịu thôi.
“Ông cầm tiền bán con gái... Ăn sung mặc sướng... Ông cũng nuốt trôi ?”
Phi Hồng vồ hụt Tạng Đồng, mà tiếp tục điên cuồng lao tới nữa, ngược đột nhiên òa lên, từ từ xổm xuống nức nở.
Tạng Đồng đau đầu “chậc” một tiếng, hai tay vỗ đầu, thầm kêu đau đầu.
“Không ... Cô nương, cô lời gì cho rõ ràng ? Rốt cuộc trêu chọc gì cô ? Cô cớ cứ bám riết lấy buông ? Cho dù dùng tiền bán con gái ăn uống một chút... Hình như cũng tội c.h.ế.t chứ?”
“Ông còn đáng c.h.ế.t ?” Phi Hồng phẫn nộ gầm lên: “Đám nam nhân các đều giống , chỉ bản ăn uống vui chơi hưởng thụ, để thê t.ử con gái mắt... Đối với các mà , chúng chính là món hàng cũng mà cũng chẳng , chính là vật sở hữu riêng của các ... Các xử lý thế nào, thì xử lý thế đó...”
“Chúng ? Các ?”
Tạng Đồng triệt để cho hồ đồ .
“Phi Hồng cô nương, cô là hiểu lầm ? Chúng mà cô ... Là chỉ ai với ai ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-674-co-co-phai-la-hieu-lam-roi-khong.html.]
“Đương nhiên là loại cặn bã như ông và cha ...” Đáy mắt Phi Hồng đỏ hoe, nước mắt lấp lánh gầm lên.
“...”
Khóe miệng Tạng Đồng giật mạnh một cái, nháy mắt hiểu điều gì đó.
“Thì ... Là ...”
Ông chợt nhớ , thủy thủ từng với ông , Phi Hồng cũng phụ bán Thanh Tâm Các. Chỉ khác là, phụ nàng bán nàng để trả nợ c.ờ b.ạ.c. Nay nghĩ , ắt hẳn là cha của nàng, cầm bạc bán nàng tiếp tục c.ờ b.ạ.c như mạng, lúc mới khiến nàng phản cảm với kẻ bán con gái như đến . Thêm đó nãy nàng thấy ăn uống thoải mái trong t.ửu lâu, cho nên mới hiểu lầm cũng giống như cha của nàng, đều là kẻ cầm tiền bán của con gái hưởng thụ.
Nhất thời, Tạng Đồng nên diễn đạt tâm trạng của như thế nào. Tận đáy lòng ông , đối với vị Phi Hồng cô nương , thực sự chút hận ý trách móc nào. Nàng cũng là một cô nương đáng thương, cho dù là tay với ông , đó cũng là xuất phát từ sự hận thù tận đáy lòng đối với cha , cho nên mới trong tiềm thức, chuyển dời sự hận thù lên ông .
Nhìn nàng lóc thê t.h.ả.m ở đó, Tạng Đồng bất đắc dĩ thở dài một tiếng, từ trong tay áo lấy chiếc khăn tay đưa tới.
“Cô nương... Nói thật, ... Chuyện của và chuyện của cô, thực sự chút giống ...”
Phi Hồng nức nở chiếc khăn tay mặt, nhịn sụt sịt một tiếng, giơ tay định nhận lấy khăn tay của ông .
“Có gì mà giống ...”
“Chuyện ... Thực sự thể với cô ...”
Tạng Đồng vẩy vẩy chiếc khăn tay.
“Nào, lau sạch nước mắt ...”