"Vậy cái chậu gỗ của nó ?" Mai Nương giống như nhớ điều gì đó, đột nhiên trầm giọng hỏi.
"..."
Tạng Đồng ngờ Mai Nương còn hỏi đến cái , nhất thời chút sững sờ.
"Cái ... cái thì thực sự nữa ... Một cái chậu gỗ, sớm dùng hỏng ..."
Ông đưa tay chỉ phía : "Hay là... đợi về tìm xem, xem thể tìm chút gì ..."
"Vậy ..." Mai Nương đột nhiên dậy xua tay: "Ông cứ về tìm , nếu như còn thể tìm thấy cái chậu đó, thì mang đến cho , sẽ trọng thưởng..."
Khóe miệng Tạng Đồng giật giật đáp lời, ý tứ của ả , cứ như thể Vân Bắc thực sự thế gì đó thể .
Mai Nương sai đưa cho ông hai mươi lượng bạc, vẫy tay bảo ông rời .
Tạng Đồng dường như chút nỡ xa Vân Bắc, la hét đòi gặp Vân Bắc thêm nữa, nhưng toại nguyện, hai tên thủy thủ kẹp hai bên cánh tay, mỗi một bên đưa .
Nhìn bóng lưng của ông , Mai Nương nhíu c.h.ặ.t mày, như đang suy nghĩ điều gì.
Không tại , ả cảm giác bài xích khó hiểu đối với đàn ông , luôn cảm thấy chuyện dường như chỗ nào đó đúng.
Ước chừng đến khu vực an , hai tên thủy thủ giống như ném một con ch.ó c.h.ế.t mà ném Tạng Đồng ngoài.
"Cút!"
"Sau đừng đến phiền chúng nữa..."
Tạng Đồng ngã nhào xuống đất một cách t.h.ả.m hại, ngã đến mức đầy miệng bùn đất, nhổ bụi đất trong miệng, mặt ông mang theo nỗi đau thương bi ai.
"Tiểu Ngũ... Cha với con a... Cha đây cũng là hết cách a... Con cũng đấy, nhà chúng cần bạc để chữa bệnh cho con a... Nếu như bán con , thì cái mạng nhỏ của con sẽ giữ ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-668-dien-kich-cung-khong-de-dang.html.]
Hai tên thủy thủ một cái, khinh bỉ cùng lắc đầu, cũng mặc kệ ông gào thét cái gì ở đó, rời , đối với sự bi thương của Tạng Đồng hề bận tâm chút nào.
Cùng với bóng dáng của bọn họ ngày càng xa, giọng của Tạng Đồng cũng ngày càng nhỏ, ước chừng thấy nữa, lúc mới vỗ vỗ m.ô.n.g dậy.
"Đều xem kịch thì nhẹ nhàng, cứ tưởng con hát cũng nhẹ nhàng, nhưng ngờ diễn kịch cũng dễ dàng như ... Cửu tiểu thư, những gì thể giúp cô, đều xong , tiếp theo gì, thì xem tạo hóa của chính cô thôi..."
Trong miệng khẽ thở dài một tiếng, thần sắc Tạng Đồng trong nháy mắt nhẹ nhõm ít.
Tiếp theo ông chỉ cần tìm một chỗ tĩnh tâm chờ đợi tin tức là , còn về những việc cụ thể, thì đợi Vân Bắc xuất mã thôi.
Trút bỏ gánh nặng, Tạng Đồng mới cảm thấy bụng mà đói đến mức kêu ùng ục, lúc mới ý thức bọn họ vì đợi Thanh Tâm Các đến, hai bữa ăn uống đàng hoàng .
Cũng mặc kệ bên phía Vân Bắc chuyện gì, ông tìm một t.ửu lâu, chọn một chỗ cạnh cửa sổ, gọi một bàn đầy thức ăn ngon, vui vẻ tự rót tự uống, coi như là tự khao bản một phen.
Vừa ăn mấy miếng gà , liền thấy bên tai truyền đến một tiếng quát mắng giận dữ.
"Buông tay... Cút ngay..."
"..."
Tư thế uống rượu của Tạng Đồng lập tức cứng đờ, trực giác cho thấy giọng chút quen tai.
"Phi Hồng cô nương, duyên phận giữa hai cạn , lúc ở thuyền, cô đối với đại gia thèm để ý, ngờ xuống thuyền , còn dám tỏ thái độ cho đại gia xem..." Một giọng bỉ ổi mang theo chút cợt nhả vang lên theo.
Nụ khóe môi Tạng Đồng bất giác nở rộ, thảo nào thấy giọng quen tai, hóa là vị Phi Hồng cô nương mới trách mắng ông .
Ngửa cổ uống cạn chén rượu, ông ung dung đặt chén rượu xuống, ngẩng đầu xuống cửa sổ.
Trên đường phố, Phi Hồng mấy gã đàn ông bao vây c.h.ặ.t cứng, đang ôm khư khư tay nải trong n.g.ự.c, đôi mắt hạnh trợn tròn, phẫn nộ trừng mắt mấy kẻ mặt.