Ánh mắt Bạch Tả Sứ đột nhiên sang, khiến đáy lòng Bốc Thành chột , ngượng ngùng bồi ngậm miệng .
Trong tổ chức của , mỗi hành động đều dọn dẹp hậu quả. Cái gọi là dọn dẹp hậu quả, đương nhiên là xử lý sạch sẽ chuyện tiếp theo, trong đó bao gồm cả việc trừ khử tất cả những kẻ khả năng lộ sự tồn tại của tổ chức.
Cho nên, trong tình huống bình thường, những kẻ thất bại trong nhiệm vụ, hoặc là việc bất lực, cần kẻ thù tay, chính dọn dẹp hậu quả của phe sẽ tay trừ khử bọn họ. Đây chính là lý do tại Bốc Thành ngay từ cái đầu tiên thấy Bạch Tả Sứ cho rằng sắp c.h.ế.t chắc.
Nhiệm vụ , Bốc Thành là kẻ tiên phong, còn Bạch Tả Sứ chính là dọn dẹp hậu quả. Nếu như việc bất lực, thì dọn dẹp hậu quả cũng khó lòng thoát khỏi trách nhiệm. Do đó, Bốc Thành nhờ Bạch Tả Sứ mặt để giải quyết êm xuôi chuyện .
"Bạch Tả Sứ... là, vẫn phiền ngài tay ... Nếu , chuyện hai chúng trở về đều khó mà ăn ..."
"Ngươi yên tâm, chuyện cấp sớm chỉ thị và an bài, sẽ quá khó ngươi ..."
Đáy lòng Bốc Thành chợt động, cẩn thận hỏi: "Bạch Tả Sứ... Ngài là ý gì? Lẽ nào cấp sớm ... sẽ thất bại?"
Biết rõ bọn họ sẽ thất bại mà vẫn để bọn họ nộp mạng, Bốc Thành thực sự khó mà chấp nhận giả thiết . Nếu đúng là như , thì và những chẳng trở thành pháo hôi c.h.ế.t oan uổng ?! Bọn họ là , chứ súc sinh dò mìn.
Bạch Tả Sứ thản nhiên liếc một cái, ha hả đầy ẩn ý, lời nào.
Đã cần nữa, chỉ một ánh mắt , Bốc Thành hiểu ý của .
"Thảo nào... thảo nào lúc ngài thấy thất bại nhiệm vụ, những g.i.ế.c diệt khẩu... ngược còn lên tiếng sẽ đỡ cho ... Hóa , các sớm định sẵn kế hoạch, sự thất bại của chúng ... cũng là một mắt xích trong kế hoạch đó ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-640-chung-ta-deu-la-phao-hoi.html.]
Cơ mặt Bốc Thành co giật, nên nên .
"Bốc Thành, ngươi vẫn đủ tư cách để hỏi đến chuyện ... Việc ngươi cần , chính là hành sự theo mệnh lệnh... Vượt cấp suy đoán, cũng là một tội c.h.ế.t... Điểm , cần rõ chứ?"
Bốc Thành vội vàng cúi đầu, buồn bực đáp lời. Mọi chuyện thành định cục, thêm gì cũng vô dụng. Giống như Bạch Tả Sứ , tư cách của căn bản xứng để hỏi đến những chuyện dư thừa.
Hắn và của , vốn dĩ chỉ là những quân cờ lợi dụng. Đã là quân cờ, thì định sẵn sẽ ngày vứt bỏ, định sẵn sẽ lúc trở thành một quân cờ tàn. Chỉ là ngờ, bọn họ tập thể trở thành cờ tàn, lưu lạc thành pháo hôi.
"Bốc Thành, ngươi cũng cần quá đau buồn... Bọn họ tuy còn, nhưng ngươi chẳng vẫn còn sống sờ sờ đó ? Hơn nữa, ngươi nhờ chuyện mà thăng cấp cũng nên..."
Trong mắt Bạch Tả Sứ hiện lên một tia trào phúng, ngưng mâu về hướng Vân Gia Bảo.
"Lại ... ngươi là pháo hôi duy nhất, chỉ là kẻ nhỏ bé nhất mà thôi... Trong trò chơi , chúng đều là quân cờ, sớm muộn gì cũng ngày trở thành pháo hôi..."
Bốc Thành bất giác kinh ngạc ngẩng đầu Bạch Tả Sứ, đây là đầu tiên thấy ngài bi quan đến .
"Bạch Tả Sứ... Ngài là ý gì?"
"Ý gì là ý gì? Lời của ý gì ?" Bạch Tả Sứ lập tức khôi phục dáng vẻ lạnh lùng.