Vân Kinh Phong đó với vẻ bí hiểm, giải thích thêm, khiến Kiều Kiều mở miệng định hỏi tiếp, nhưng Mạnh Bà đuổi theo ngăn cản.
"Suỵt..." Mạnh Bà khẽ lắc đầu, hiệu cho nàng đừng nữa.
"Mạnh Bà..." Kiều Kiều hiểu ý hạ thấp giọng, gần như là thì thầm bên tai: "Vậy ngươi Vân Bắc là ý gì ?"
Mạnh Bà vô cùng cạn lời nàng : "Ta mới đến, tình hình thế nào còn , ý ngươi là ý gì..."
"..."
Kiều Kiều còn thêm gì đó, nhưng Mạnh Bà véo mạnh một cái cánh tay.
"Câm miệng!"
Cũng Kiều Kiều là chim sáo chuyển thế , ngày nào cũng lải nhải lải nhải lầm bầm, ngoại trừ lúc ngủ, khó thấy nàng yên tĩnh.
Kiều Kiều đau đớn kêu khẽ một tiếng, chút vui xoa xoa cánh tay véo, bĩu môi trừng mắt Mạnh Bà một cái, cuối cùng vẫn thêm gì nữa.
Xung quanh lập tức chìm tĩnh lặng, cơ mặt Bốc Thành vài giật giật, trở nên chút co rúm.
"Vân cô nương... Cô là ý gì? Lời nhắm Vân Nam mà ... thì còn thể là cho ai chứ?"
"Ngươi xem..."
Khóe môi Vân Bắc cong lên một nụ , đưa tay phủi chút bụi bặm vai .
"Ngươi là ai... Cho nên, ngươi chỉ việc mang lời của truyền tới là ..."
"..."
Sắc mặt Bốc Thành lúc xanh lúc trắng, mượn lúc gật đầu đồng ý lặng lẽ lùi vài bước, rời khỏi đầu ngón tay của Vân Bắc, hậm hực vững.
"Đã như ... Lời của Vân cô nương, nhất định sẽ truyền đạt đến nơi..."
Hắn lành xung quanh.
"Vậy... Chư vị, bây giờ thể chứ?"
Ánh mắt trong khoảnh khắc đó đổ dồn về phía Vân Bắc, nàng thản nhiên đưa tay lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-633-cai-gia-phai-tra.html.]
"Đi ..."
"Vậy... những tộc nhân của ..."
"Hừ!" Vân Kinh Phong đột nhiên lạnh một tiếng, nụ u ám lạnh lẽo: "Bốc Thành, ngại quá, những đó của ngươi e rằng thể cùng ngươi trở về ..."
"..."
Ánh mắt Bốc Thành lập tức run lên, bước chân lảo đảo lùi một bước.
"Ông... ý gì?"
"Ngươi nghĩ còn thể là ý gì?" Vân Kinh Phong bước trầm tiến lên, mặt nở nụ lạnh lẽo: "Ngươi dẫn đ.á.n.h Vân Gia Bảo , g.i.ế.c phóng hỏa, chuyện ác nào ... Lẽ nào nên trả giá cho chuyện ?"
Mạnh Bà cũng bước lên, song song với Vân Kinh Phong.
"Người của ngươi, bộ ở Vân Gia Bảo ... Nếu ngươi đưa bọn họ , e rằng tốn chút sức lực ... Bởi vì mang theo một đống x.á.c c.h.ế.t về nhà, tuyệt đối là chuyện dễ dàng..."
Vân Bắc nghiêng đầu, rũ mắt thanh trường kiếm của Mạnh Bà và Vân Kinh Phong.
Lưỡi kiếm rỏ m.á.u lên tất cả.
Bốc Thành lúc cũng cuối cùng hiểu , vẻ mặt dám tin.
Hắn theo bản năng lắc đầu, bước chân lập tức lảo đảo nhiều.
"Không... Không thể nào..."
Những thể theo nhiệm vụ , đều là tâm phúc theo nhiều năm.
Mặc dù trong lòng rõ khó tránh khỏi tổn thất, nhưng quân diệt trong kế hoạch của .
Trong những , nhiều còn là của , nay bỏ mạng tại đây, về ăn với cha vợ con bọn họ?!
"Vân Bắc... Chúng xong mà... Ta đem bộ sự việc cho cô , cô..."
"Bốc Thành... Ta nghĩ ngươi hiểu lầm gì ..." Vân Bắc thản nhiên nhíu mày, lạnh lùng đối mặt: "Ta hề nuốt lời..."