Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 610: Bước Qua Xác Ta Mà Đi

Cập nhật lúc: 2026-03-25 22:49:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bốc Thành một chiêu đẩy lùi Vân Kinh Phong, ý định dừng tay, ngược còn thừa cơ áp sát, hai tay siết thành quyền, nữa lao về phía Vân Kinh Phong.

“Nhị thái gia…” Ánh mắt Tạng Đồng đột nhiên co rút .

Vân Kinh Phong lúc mới vững, đừng là nghênh địch, ngay cả chiêu thức tự vệ cũng thể thi triển .

Cú truy kích của Bốc Thành, đối với Vân Kinh Phong là một đòn chí mạng.

Trong lúc vội vàng, Vân Kinh Phong chỉ thể dốc hết sức lực tung hai chưởng , đối đầu với song quyền của Bốc Thành.

Trong tiếng hét kinh hãi của Tạng Đồng, đôi thiết quyền của Bốc Thành hung hăng va hai lòng bàn tay của Vân Kinh Phong.

“Bốp…”

Không ngoài dự đoán, hình Vân Kinh Phong nữa bay ngược .

Lần , ông may mắn như , lực đạo mà Bốc Thành dồn song quyền men theo cánh tay ông, lan đến tận tim.

“Phụt…”

Một ngụm m.á.u tươi phun .

“Bịch!”

Vân Kinh Phong quỳ một gối xuống đất, tay ôm lấy n.g.ự.c, gắng gượng nuốt ngược ngụm m.á.u tươi thứ hai suýt nữa phun .

Bốc Thành khi một quyền đ.á.n.h lui Vân Kinh Phong, cũng mạnh mẽ lắc lắc cổ tay, đôi mắt lộ vẻ kinh ngạc.

“Quả nhiên là Nhị gia của Vân gia, tu vi thật dạng … Người thường mà nhận một quyền của , tại chỗ thể c.h.ế.t ngay lập tức… Ngươi thì , chỉ thương một chút thôi… Bái phục…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-610-buoc-qua-xac-ta-ma-di.html.]

Miệng thì , nhưng trong ánh mắt của Bốc Thành một chút ý tứ bái phục nào.

“Nhị thái gia…” Tạng Đồng bay đáp xuống bên cạnh Vân Kinh Phong, cẩn thận đỡ ông dậy.

“Ta …” Vân Kinh Phong nhổ bọt m.á.u trong miệng, dùng đầu ngón tay lau vết m.á.u nơi khóe môi.

“Thế nào? Nhị thái gia, bây giờ ngươi đổi chủ ý ?” Bốc Thành ung dung sửa tay áo, dường như đang chuẩn cho một đợt tấn công tiếp theo.

“Nhị thái gia, gì?” Tạng Đồng hạ thấp giọng, bình tĩnh hỏi.

Vừa ông di dời nhóm cuối cùng của Vân Gia Bảo, nên cuộc đối thoại giữa Vân Kinh Phong và Bốc Thành.

“Hắn Linh Lung Tủy!” Vân Kinh Phong ánh mắt sâu thẳm ông một cái, thản nhiên đáp.

“Linh Lung Tủy?” Tạng Đồng khỏi hít một khí lạnh: “Bọn chúng đến vì Linh Lung Tủy?”

…” Bốc Thành vỗ tay, vẻ một bụng: “Vân Nhị gia, , Bốc Thành, vẫn là câu … Chúng ít nhiều cũng chút giao tình, cần thiết khiến mối quan hệ trở nên căng thẳng, xa cách như … Linh Lung Tủy đối với Vân gia các ngươi mà , chính là một củ khoai lang nóng bỏng tay… Cho dù hôm nay , ngày cũng sẽ kẻ khác thèm bảo bối …”

Hắn vươn vai một cái, xương cốt kêu lên “răng rắc” theo cử động.

“Cho nên, chỉ cần hôm nay ngươi giao Linh Lung Tủy , bảo đảm ân oán đây giữa chúng sẽ xóa bỏ hết, tuyệt đối sẽ tìm đến gây phiền phức cho Vân Gia Bảo các ngươi nữa… Hơn nữa, giao Linh Lung Tủy cho , đối với Vân Gia Bảo các ngươi cũng là một chuyện , ít nhất sẽ còn kẻ dã tâm nào thèm bảo bối nữa…”

“Ha ha…” Vân Kinh Phong ngẩng cao đầu ngạo nghễ, điều hòa thở, lạnh lùng liếc mắt : “Bốc Thành, về Linh Lung Tủy, vẫn là câu … Hoặc là, ngươi dẫn của ngươi cút về… Hoặc là, bước qua xác … Giữa chúng , con đường thỏa hiệp thứ ba nào cả…”

Nụ của Bốc Thành dần cứng mặt, nghiến răng nghiến lợi “chậc” một tiếng, hai tay hung hăng vuốt lên đầu.

 

 

Loading...