Vân Gia Bảo.
Trên pháo đài cao ngất, ba bước một trạm gác, hai bước một lính canh, binh lính của Vân Gia Bảo đang tập trung tinh thần cảnh giới, ánh mắt sắc bén chằm chằm đám hắc y nhân bên ngoài lâu đài.
Trên lầu thành cao nhất, Vân Kinh Phong huyết y phiêu nhiên, đón gió mà , gió nhẹ thổi tung mái tóc dài của ông, bay lượn phần phật. Một đôi mắt đen sắc bén như đao, gắt gao về phương xa.
Nơi chân trời xa xăm, một vầng tà dương đang từ từ buông xuống, ánh chiều tà nhuộm đỏ nửa bầu trời.
Bọn họ ba chặn cuộc tấn công của đám , theo suy đoán đây, đoán chừng đến khi trời tối, đám hắc y nhân sẽ phát động cuộc tấn công thứ ba.
“Nhị thái gia!” Tạng Đồng bước nhanh tới.
Từ khi Vân Lôi xảy chuyện, Vân Kinh Phong hề khó ông , vẫn mời ông quản gia của Vân Gia Bảo, việc vẫn như cũ, giống như Vân Lôi vẫn còn sống . Vân Kinh Phong nhân cơ hội loại trừ những kẻ bất đồng, bồi dưỡng thế lực của riêng , khiến Tạng Đồng bất ngờ.
Tuy chỉ là một Vân Gia Bảo nhỏ bé, nhưng mức độ phức tạp và cách xử lý các mối quan hệ nhân sự, hề thua kém sự đấu đá chốn triều đường. Từ xưa đến nay, một triều thiên t.ử một triều thần, là sự đổi quyền thế thể thiếu mỗi giao quyền. Sau khi nhận tin Vân Lôi bạo bệnh qua đời, Tạng Đồng chuẩn sẵn dự định cuối cùng là rời khỏi Vân Gia Bảo.
ngờ, Vân Kinh Phong để ông rời , ngược còn để ông tiếp tục đảm nhiệm chức vụ quản gia, quả thực khiến ông cảm động một phen, ngay lúc đó liền quỳ xuống bày tỏ, từ nay về , nhất định sẽ tận tâm tận lực công việc của .
Đối với Vân Kinh Phong, Tạng Đồng trong thâm tâm là khâm phục. Nam nhân bất luận là sức hút nhân cách, là sự quyết đoán trong công việc, đều đủ để Tạng Đồng một lòng một theo ông.
Nghe thấy giọng của Tạng Đồng, đồng t.ử Vân Kinh Phong khẽ co một cách khó nhận , chậm rãi đầu .
“Thế nào ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-602-the-thai-viem-luong.html.]
Thực cần Tạng Đồng trả lời, Vân Kinh Phong từ sắc mặt của ông , đáp án.
Quả nhiên, Tạng Đồng khẽ lắc đầu, đưa tay giơ lên một tờ giấy.
“Trang gia thành hồi âm … Kết quả cũng giống … Nhân thủ ít ỏi, ốc còn mang nổi ốc… Không giúp chúng …”
Sau khi Vân Gia Bảo xảy chuyện, phản ứng đầu tiên của Vân Kinh Phong chính là gửi thư cầu cứu đến ba đại gia tộc khác. Giữa Tứ Đại Gia Tộc, một quy củ bất thành văn, đó là hỗ trợ lẫn . Tức là, bất luận nhà nào xảy tai họa, ba nhà còn đều vô điều kiện đưa tay cứu viện, giúp họ vượt qua khó khăn.
sự thật thì ? Thư cầu cứu của Vân Gia Bảo gửi , đổi lấy hai bức thư hồi âm mặn nhạt.
“Bản khó bảo , vô lực tương trợ.”
“Thế thái viêm lương…” Vân Kinh Phong đột ngột lạnh một tiếng: “Đám là thấy đại ca qua đời, Vân Gia Bảo kế tục, cho nên mới vui vẻ tọa sơn quan hổ đấu, Vân Gia Bảo lụi bại suy tàn…”
“Nhị thái gia, ngài đừng vội… Bên Kiều gia cổ thành vẫn tin tức ? Nói chừng bọn họ sẽ phái tới…”
“Vô dụng thôi, nước xa cứu lửa gần… Kiều gia cổ thành cho dù đồng ý tay tương trợ, cũng giải quyết vấn đề của chúng … Bởi vì bọn họ cách chúng thực sự quá xa… E rằng thư cầu cứu của chúng đến bây giờ vẫn đến tay bọn họ …”
Kiều gia cổ thành chỉ là nơi Vân Kinh Phong ít ôm hy vọng nhất. Bởi vì từ đây đến Kiều gia cổ thành đường sá thực sự quá xa xôi, cho dù lòng tương trợ, vội vã chạy tới, đoán chừng chuyện ở đây cũng ngã ngũ .