Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 591: Thật Sự Là Nàng

Cập nhật lúc: 2026-03-25 22:48:49
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc ánh mắt chằm chằm của bao , bà cho dù đổi ý, cũng cái gan tự vả mặt . Huống hồ, cho đến hiện tại, Biên Dịch Ninh vẫn bày tỏ bất kỳ thái độ nào. Nếu lên tiếng, điều đó nghĩa là ở một mức độ nào đó, mặc nhận, đồng tình.

Trong lòng rùng , bà lập tức hiểu rõ mối quan hệ lợi hại trong đó. Nếu Biên Dịch Ninh gì, còn kiên trì tay để gì?! Hơn nữa, đối với vị Thái Cơ , bà cũng chẳng thật sự nỡ tay. Thân là một trong vô thị , bớt một tranh sủng, đồng nghĩa với việc địa vị của bà thể tiến thêm một bậc.

Gần như chỉ vài nhịp thở, sắc mặt bà lập tức lạnh lẽo, ngưng mắt về phía Mị Cơ.

“Mị Cơ, chuyện giao cho ngươi phụ trách…”

Ánh mắt Mị Cơ chợt sáng rực lên, đây chính là cơ hội danh chính ngôn thuận ỷ mạnh h.i.ế.p yếu. Cơ hội ngàn năm một thế , đoán chừng cả đời cũng sẽ gặp thứ hai. Cô vội vàng đáp lời, bước nhanh ngoài cửa.

Không bao lâu , bên ngoài liền truyền đến tiếng kêu la hoảng sợ của Thái Cơ.

“Ngươi ?”

Lời còn dứt, một tràng âm thanh đ.á.n.h đập “bốp bốp” nặng nề lập tức lọt tai.

“Mạnh gia tỷ tỷ, hình phạt khiến ngài hài lòng ?” Sắc mặt Ninh Vương phi chút khó coi.

“Hừ…” Mạnh Bà đột nhiên lạnh một tiếng, ánh mắt đầy thâm ý về phía Biên Dịch Ninh. “Ninh Vương gia, ngài quả thật là đại công vô tư a… Vị Thái Cơ tuy là sủng của ngài, nhưng chuyện đại thị đại phi, ngài vẫn giữ vững nguyên tắc công bằng, kiên quyết mở miệng cầu xin cho cô lấy một lời…”

Ninh Vương phi nhất thời chút hiểu rõ ý tứ của Mạnh Bà. Nghe giọng điệu , dường như bà thuận theo ý của Mạnh Bà mà giáo huấn Thái Cơ, mà Mạnh Bà chẳng hề cảm kích, còn thốt những lời mỉa mai, châm chọc đầy thâm ý như . Mấy câu ch.ói tai đến thế?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-591-that-su-la-nang.html.]

“Mạnh Bà…” Giọng Biên Dịch Ninh chút khàn khàn: “Nàng đang trách bảo vệ nữ nhân của ?”

“Chẳng lẽ ?” Giọng Mạnh Bà đột ngột cao lên vài tông: “Mặc dù vị Thái Cơ quả thực khiến chán ghét, nhưng dù thế nào, vẫn một câu công bằng… Cô theo ngài ngần năm, công lao cũng khổ lao… Sau khi xảy chuyện, cho dù ngài định giải vây cho cô , thì ít nhất cũng vài lời công bằng cho cô chứ?”

Hơi rướn tới , Mạnh Bà đối mặt với ánh mắt của Biên Dịch Ninh.

“Đây là Ninh Vương phủ của ngài, ngài chính là chủ nhân độc nhất vô nhị ở nơi … Chỉ cần ngài mở miệng, bất kỳ ai cũng sẽ nể mặt ngài, theo sự sắp xếp của ngài… ngài gì? Ngài chẳng gì cả, thậm chí ngay cả ý định mở miệng cũng … Chẳng lẽ ngài quên, nữ nhân bầu bạn cùng ngài bao nhiêu ngày đêm? Cô cùng ngài trải qua bao nhiêu mưa gió thanh xuân? Cô trao cho ngài tất cả thứ…”

Trái tim Vân Bắc bất giác chùng xuống, môi khẽ buông một tiếng thở dài u uất. Rõ ràng là đang chuyện của Thái Cơ, nhưng oán khí trong lời của Mạnh Bà, thực chất đang kể lể chuyện năm xưa.

vẫn còn hận! Hận năm đó Biên Dịch Ninh vứt bỏ và bỏ mặc bà .

“Hồng Dược…” Trên môi Biên Dịch Ninh, lẩm bẩm thốt cái tên .

Hai chữ tựa như sấm sét nổ tung bên tai Ninh Vương phi, chấn động đến mức tâm can tỳ phế của bà đều run rẩy.

Là bà ! Là bà ! Thật sự là bà !

“Ninh Vương gia… Ta là Mạnh Bà!” Mạnh Bà lạnh lùng nhếch môi, thong thả dậy: “Giang Hồng Dược sớm còn cõi đời nữa …”

 

 

Loading...