Đi qua mấy hành lang, Hạ Nhất Cước dừng cửa một tiểu viện.
“Thập Tam phu nhân, Vương gia ở ngay bên trong…”
Vân Bắc định , Hạ Nhất Cước vội vàng kéo nàng .
“Cái đó… Thập Tam phu nhân…”
Suốt quãng đường , sắc mặt Hạ Nhất Cước chút kỳ lạ, luôn liếc nàng, dường như thôi.
“Làm gì?” Vân Bắc dừng bước, thích thú khẽ nghiêng đầu, khóe môi mang theo nụ : “Ngươi với rằng, chuyện là một hiểu lầm ?”
“Không chuyện đó…” Sắc mặt Hạ Nhất Cước càng thêm khó xử: “Ta , là… về chuyện với , về chuyện của Bạch Linh cô nương…”
“Nàng ?”
Vân Bắc khỏi ngẩn , nàng hình như chuyện gì quá đáng?!
Hơn nữa, hai họ ngay cả một lời thừa thãi cũng , chỉ đơn thuần là chào hỏi lúc gặp mặt mà thôi.
Lẽ nào như cũng thể gây chuyện gì ?!
“Không chuyện của Bạch Linh cô nương, là chuyện về nàng …” Hạ Nhất Cước càng ấp úng, càng cảm giác càng tô càng đen.
Khóe miệng Vân Bắc chút co giật: “Rốt cuộc là chuyện gì?”
“Ờ… chính là những lời với … thể đừng cho Vương gia ?”
“…”
Vân Bắc bật ngây ngốc: “Ngươi … chính là chuyện ?”
“ … Nếu Vương gia ở trong đó lắm mồm nhiều chuyện, xen chuyện giữa các , chắc chắn sẽ phạt …”
“Ngươi sẽ phạt… tại to gan xen một chân như ?” Vân Bắc khẽ nhướng mày, khóe môi cong lên một nụ thích thú.
“Ta cũng còn cách nào khác?” Hạ Nhất Cước trưng bộ mặt đáng thương: “Bạch gia nhờ vả, Bạch cô nương đối với cũng tệ… Ta thể nào…”
“Được , đùa ngươi thôi! Chuyện trời đất , ngươi ! Ta sẽ !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-576-ta-dua-nguoi-thoi.html.]
Thấy sắc mặt Hạ Nhất Cước chuyển sang trắng bệch, Vân Bắc thật sự nỡ trêu nữa.
Chuyện đối với nàng, vốn chuyện gì to tát, việc gì thì đùa một chút cũng thôi, nếu vì chuyện mà khó , thì chút đáng.
“Vậy cảm ơn Thập Tam phu nhân…” Hạ Nhất Cước cuối cùng cũng thở phào một , tươi đẩy cửa viện .
“Vương gia ở ngay bên trong, Thượng Nhất Quyền đang hầu hạ ở trong, qua đó nữa…”
Trong tiểu viện sạch sẽ ngăn nắp, thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c nhàn nhạt.
Vân Bắc khẽ ngửi, một mùi m.á.u tanh lẫn trong đó.
Nghe thấy động tĩnh, Thượng Nhất Quyền đẩy cửa phòng , cung kính mời nàng .
“Vương gia đang đợi …”
Thái độ của Thượng Nhất Quyền khiến Vân Bắc chút thụ sủng nhược kinh.
Hạ Nhất Cước là lanh lợi, gió chiều nào theo chiều , cho nên đối với nàng vẫn luôn khá cung kính.
Thượng Nhất Quyền thì khác, thẳng tính, thích nịnh nọt, việc theo sở thích của , thích là thích, thích là thích.
Thái độ của đối với Vân Bắc, vẫn luôn ở giữa thích và thích, tức là chỉ đơn giản là quân t.ử chi giao, đối với nàng lạnh nhạt.
Thế nhưng bây giờ, thái độ của đột nhiên trở nên cung kính hơn nhiều, khiến Vân Bắc đột nhiên chút quen.
“Bắc Bắc…” Giọng của Dạ Tu La vang lên trong phòng, mang theo vài phần vui mừng: “Mau đây xem…”
Vân Bắc nghi ngờ liếc Thượng Nhất Quyền, hiểu Dạ Tu La vui vẻ như tìm nàng xem cái gì.
Nàng chân bước phòng, một bóng “phịch” một tiếng quỳ xuống mặt nàng, dọa nàng vội vàng lùi một bước.
“Làm gì ?”
Người mắt, là vảy m.á.u màu tím.