Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 524: Đừng Làm Ta Mất Mặt

Cập nhật lúc: 2026-03-24 19:07:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Bắc tinh nghịch nháy mắt, rạng rỡ.

“Ngươi cứ xem tiếp, chẳng sẽ ?”

Nàng càng thần bí khó lường, Bố Xà càng cảm thấy rợn tóc gáy, bất giác rùng một cái.

Khóe miệng giật giật gượng, về chỗ cũ của .

Tuy phụ nữ định giở trò gì, nhưng chỉ cần trò đó rơi .

——

Tiểu Trúc T.ử Xuân Cô mắng cho một trận, chỉ cảm thấy vô cùng tủi .

“Còn lý lẽ chứ? Lại hầu hạ , là tự họ tìm cô nương, cách nào chứ?”

Hắn xoa cái đầu gõ, càng nghĩ càng uất ức, lẩm bẩm ở cửa, chờ đợi khách đến.

Hai tiểu nhị gác cửa nghênh khách thấy bộ dạng của , khỏi , trong mắt đều ý xa.

“Tiểu Trúc Tử, bà chủ mắng ?”

Tiểu Trúc T.ử bĩu môi gãi đầu, coi như ngầm thừa nhận.

“Vậy ngươi bà chủ khen ngươi việc ?”

“Muốn chứ…” Tiểu Trúc T.ử gật đầu lia lịa.

“Vậy còn đơn giản, ngươi thêm chút việc là ?” Một tiểu nhị bĩu môi chỉ về phía cửa.

“Thấy , chẳng một đám đại gia đến ? Chỉ cần ngươi hầu hạ họ cho , Xuân Cô vui lên, nhất định sẽ khen ngợi ngươi…”

Sắc mặt tiểu nhị còn khẽ biến, vội vàng dùng cùi chỏ huých .

“Ngươi điên ? Nhiều như hầu hạ một vị gia, chắc chắn là thiếu gia nhà giàu, lát nữa nếu hầu hạ , tiền thưởng ít …”

Quy củ của Bách Hương Lâu là, mỗi khi khách , trừ khi khách quen của , nếu đều do các tiểu nhị dẫn tìm các cô nương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-524-dung-lam-ta-mat-mat.html.]

Cô nương nào tiếp khách vẻ ngoài hoành tráng, lát nữa tiền thưởng chắc chắn sẽ ít, cho nên các cô nương lén lút cho các tiểu nhị ít tiền lót tay, để họ giới thiệu thêm cho vài khách hàng giàu .

thấy đồng bọn của nhường một khách hàng lớn cho Tiểu Trúc Tử, còn tự nhiên vui.

“Ngươi hiểu cái gì? Còn nhớ lúc nãy với ngươi, cái tên nhà quê cầm mười thỏi bạc mà bao trọn cả lầu ?”

Tiểu nhị để lộ vẻ gì chỉ một trong đám đến.

“Chính là … một đám địa chủ nhà quê từng thấy sự đời, thể cho chúng bao nhiêu tiền thưởng chứ? Hơn nữa, loại hàng , để Tiểu Trúc T.ử tiếp, cũng đỡ cho chúng mỏi miệng…”

“Ồ…”

Tiểu nhị để lộ vẻ gì đáp một tiếng, thiếu niên áo xanh đang tới, ánh mắt liền thêm vài phần khác lạ.

“Tiểu Trúc Tử, còn mau nghênh khách…”

Tiểu Trúc T.ử đẩy lảo đảo mấy bước, ngượng ngùng dừng mặt thiếu niên áo xanh.

“Mấy vị gia, mời trong…”

Thiếu niên áo xanh sắc mặt khó coi liếc một cái, chút bực bội hiệu cho Hắc Hùng tiến lên.

“Ngươi mở đường…”

“Hả?” Hắc Hùng cũng lộ vẻ khó xử.

Hắn cũng là một trong sáng, từ nhỏ cũng từng chốn thanh lâu.

Bây giờ đầu tiên , tiên phong, khó tránh khỏi chút thiếu tự tin.

“Cái đó… thiếu gia, cũng từng đến nơi như thế …”

Sắc mặt thiếu niên áo xanh càng thêm vui, khỏi liếc đám phía , hạ thấp giọng .

“Vậy ngươi tìm một từng thanh lâu mở đường…” Thiếu niên áo xanh một tay che mặt, đôi mắt hạnh mở to: “Ta cho các ngươi , đừng mất mặt…”

 

 

Loading...