Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 446: Hết Cách Cứu Chữa

Cập nhật lúc: 2026-03-23 22:58:01
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão mất kiên nhẫn từ khe cửa nghiêng đầu bên trong, ánh mắt tràn ngập sự ghét bỏ.

“Lâm ngự y, rốt cuộc tình hình thế nào ? Là sống c.h.ế.t, ông cũng cho một lời chứ... Hoàng thượng và Thái hậu bên , vẫn đang đợi hồi báo đấy...”

Một tràng tiếng bước chân dồn dập từ trong phòng nhanh ch.óng bước , Lâm ngự y cả đầy m.á.u tới.

“Triệu tổng quản...”

“Tránh xa một chút...” Triệu tổng quản vẻ mặt ghét bỏ vội vàng xua tay, hiệu cho Lâm ngự y giữ cách với : “Nhìn cái bộ dạng đầy m.á.u của ông kìa... Đừng thấy rợn , ngay cả ngửi thấy mùi m.á.u tanh , cũng khiến cảm thấy buồn nôn...”

“Triệu tổng quản...” Lâm ngự y khổ sở cúi đầu bản , Triệu tổng quản đang ghét bỏ và bộ tịch, trong lòng bất giác đạp cho lão một cước.

Ông ở bên mệt sống mệt c.h.ế.t cứu , đương nhiên là m.á.u b.ắ.n đầy . Ngươi ở đó cầm cái khăn tay nhỏ, bịt miệng bịt mũi, đương nhiên là b.ắ.n một giọt m.á.u nào.

Triệu tổng quản hiện tại, đại diện cho Hoàng thượng và Thái hậu, dù trong lòng khó chịu đến , ông cũng sống c.h.ế.t đè nén xuống.

“Người thương ở huyết mạch vùng bụng, m.á.u chảy ngừng... Đã mất m.á.u quá nhiều ... E rằng thần tiên cũng hết cách cứu chữa...”

“Nói bậy, lúc đến chẳng vẫn còn khỏe mạnh ?” Triệu tổng quản mất kiên nhẫn vung khăn tay, “Nếu như lời ông , m.á.u chảy ngừng, thì đừng là từ Khải La đến đây, cho dù là từ cổng thành đến hoàng cung, cũng đủ để chảy m.á.u đến c.h.ế.t ...”

“Triệu tổng quản, những gì tiểu nhân đều là sự thật... Vết thương bụng , là do một đoạn xương gãy hình tròn đ.â.m trúng, thật trùng hợp, mặt cắt của đoạn xương gãy đó vặn bịt kín vết thương của , mà vết thương đó, dùng vải lụa quấn c.h.ặ.t, cho nên ở một mức độ nào đó, tương đương với việc dùng ngoại lực ép c.h.ặ.t vết thương, vì mới cầm m.á.u...”

“Đừng những lời vô dụng nữa, Lâm ngự y, tóm lời thì truyền đạt , Hoàng thượng và Thái hậu vẫn đang đợi tỉnh để tra hỏi... Ta cần ông dùng cách gì, cho dù là m.á.u cho , cũng cho tỉnh ... Nếu !”

Khóe miệng Triệu tổng quản bỗng nhiên giật mạnh, ngón tay uốn éo như hoa lan, điệu bộ chỉ Lâm ngự y.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-446-het-cach-cuu-chua.html.]

“Lâm ngự y, hậu quả, tự ông hẳn là rõ...”

Lâm ngự y gượng gạo bồi, gật đầu , khom tiễn Triệu tổng quản rời .

Cho đến khi bóng dáng lão biến mất, tấm rèm phía mới vén lên một khe hở.

“Lâm ngự y... Triệu tổng quản đây chẳng là đang khó khác ?”

... Người đó mắt thấy m.á.u sắp chảy cạn , cho dù thần tiên ở đây, e rằng cũng cứu ...”

“Chuyện mà thần tiên cũng hết cách, Triệu tổng quản khó ông như ... Đây chẳng là rõ ràng gây khó dễ cho ông ?”

“...”

Vài tên ngự y của Ngự Y Uyển mồm năm miệng mười lầm bầm, nhưng một ai dám quang minh chính đại bước lý luận với Triệu tổng quản.

“Bỏ , chúng cứ tận nhân lực, tri thiên mệnh ...” Lâm ngự y chậm rãi lắc đầu, bất đắc dĩ thở dài một tiếng: “Đến lúc đó, sẽ đích bẩm báo Hoàng thượng và Thái hậu, nếu bọn họ...”

Một trận gió yêu dị từ bên cạnh ông gào thét thổi qua, giống như lao vụt qua ông .

Tấm rèm cửa cùng lúc đó cũng gió thổi tung lên, từ từ hạ xuống.

Mấy đang thò đầu chuyện ở cửa, vẫn giữ nguyên tư thế thò đầu rình coi, chỉ là ánh mắt của bọn họ, trong khoảnh khắc đó, tất cả đều trở nên vô cùng kỳ quái.

 

 

Loading...