“Đại phu nhân ư?”
Biểu cảm mặt tên tiểu tư bỗng trở nên vô cùng kỳ quái: “Đại phu nhân... Kể từ khi Vương gia mất tích, Đại phu nhân về nhà đẻ , là tìm để dò la tung tích Vương gia... Vương gia tìm thấy, mà Đại phu nhân cũng thấy về...”
Khóe môi Vân Bắc nhếch lên một nụ thấu hiểu: “Đại phu nhân nhà, Nhị phu nhân thì ? Đừng là nàng cũng về nhà đẻ nhé?”
Sắc mặt tên tiểu tư càng thêm khổ sở: “Người nhà Nhị phu nhân đến đón ngài , là mẫu của Nhị phu nhân thể khỏe, ngài về ở vài ngày...”
Mạnh Bà bỗng lạnh một tiếng: “Vậy Tam phu nhân thì ? Tứ phu nhân nữa? Chẳng lẽ tất cả các phu nhân đều trong phủ?”
Tên tiểu tư Mạnh Bà đến mức sởn gai ốc, theo bản năng lùi hai bước, khom hành lễ.
“Mạnh Bà tỷ tỷ... Trong vương phủ chúng , hiện tại quả thực vẫn còn một vị phu nhân...”
Hắn liếc mắt về phía Vân Bắc: “Chính là Thập Tam phu nhân...”
A Đầu lập tức nổi trận lôi đình, giơ tay lên định tát cho một cái.
“Ngươi to gan thật, lúc mà còn dám khua môi múa mép với phu nhân...”
“A Đầu!” Vân Bắc đột nhiên quát khẽ, đôi mày ngài nhíu : “Hắn chỉ là một hạ nhân, chấp nhặt với gì?”
“Vâng...” A Đầu hậm hực thu tay , đầu ngón tay chỉ thẳng trán tên tiểu tư như đe dọa: “Lần chuyện với phu nhân thì chú ý một chút... Cút !”
Tên tiểu tư vội vàng gượng bồi tội, gật đầu khom lưng rảo bước chuồn mất.
Mạnh Bà kéo A Đầu , hiệu cho nàng về để dọn dẹp, sắp xếp phòng ốc cho Vân Bắc. A Đầu vội vàng . Nhìn dáng vẻ của Vân Bắc, vẻ như nhất thời nàng ý định về phòng.
“Mạnh Bà, dạo với một vòng...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-440-mo-hon-don.html.]
Mạnh Bà khẽ lời, cung kính theo Vân Bắc, hướng về phía phòng ngủ của Dạ Tu La.
“Tiểu thư, xem đám nữ nhân trong hồ lô rốt cuộc bán t.h.u.ố.c gì? Hoặc là ai ở nhà, hoặc là ầm ầm kéo đến tụ tập cùng một chỗ, chẳng ai yên ...”
“Còn ? Hiện giờ chuyện Ma Đan vẫn ngã ngũ, bọn họ chắc chắn đang bận rộn vì chuyện Ma Đan ...”
Mục đích của đám nữ nhân vốn dĩ chính là vì Ma Đan mà đến. Giờ phút , Bố Xà ước chừng vẫn đang cõng cái danh đoạt Ma Đan mà chạy trốn tán loạn trong Hắc Sâm Lâm, đám nữ nhân kiểu gì chẳng sống c.h.ế.t mà lao tới đòi chia một chén canh.
Mạnh Bà cẩn thận liếc Vân Bắc, gượng : “Tiểu thư... Có một câu, nên hỏi ...”
“Nói ...”
“Ma Đan... rốt cuộc đang ở trong tay ai ?”
“...”
Bước chân Vân Bắc đột nhiên dừng , nàng từ từ đầu Mạnh Bà với nụ như như , nhưng chẳng lời nào.
Mạnh Bà nàng đến chột , bất giác khan: “Tiểu thư, ý gì khác, chỉ là thấy tò mò nên hỏi một chút thôi...”
Theo cách hiểu của bà, cho dù Vân Bắc khả năng cướp Ma Đan, thì ít nhất cũng đợi đến khi chuyện Ma Đan ngã ngũ mới cam tâm tình nguyện trở về. hiện tại thì , Ma Đan vẫn còn đang trôi nổi giữa hư , nàng về . Cách vẻ đúng với tác phong của nàng.
“Không cần hỏi nữa, tóm là ở trong tay ai thì cũng ở trong tay ... Đã là chuyện liên quan đến , còn bận tâm cái gì?”
Nàng vỗ nhẹ hai tay, thong thả phẩy tay: “Đi, cùng xem cái Tu Vương phủ rốt cuộc đang giở trò quỷ gì... Tên tuy vô tình, nhưng thể vô nghĩa... Mớ hỗn độn của , kiểu gì cũng dọn dẹp một chút...”