Nàng gượng, nhặt một quân trắng lên, chuẩn đặt xuống.
“Suỵt!” Mạnh Bà đột nhiên đưa tay lên, một tay nắm lấy cổ tay nàng, ánh mắt trầm xuống: “Có đến… Hơn nữa lượng ít…”
Sắc mặt Nha Đầu cũng lập tức cảnh giác, đột ngột đầu về phía cửa.
“Vậy ?”
“Đừng hoảng! Lúc tiểu thư bế quan, dặn ? Cô thế nào, chúng cứ thế … Tiếp tục!”
“Ồ…”
“Cốc cốc cốc…”
Tiếng gõ cửa thanh thúy nhẹ nhàng vang vọng khắp sân, khiến Mạnh Bà và Nha Đầu giật , đó về phía bà gác cổng, hiệu cho bà mở cửa.
“Thập Tam … đến thăm đây…”
Cửa sân còn mở hẳn, tiếng yêu kiều của Thập Nhị phu nhân đột nhiên lọt tai.
Nàng bước cửa, eo đẩy .
“Thập Tam , tỷ tỷ đến tìm trò chuyện đây…” Vân Vân khách khí mà kẻ đến vượt lên , chen Thập Nhị phu nhân sang một bên.
Thập Nhị phu nhân cướp mất vị trí đầu, ánh mắt lập tức trở nên sắc lạnh, khách khí mạnh mẽ đưa tay, một tay nắm lấy cổ tay Vân Vân.
“Lục tỷ tỷ, đến đến … lễ nghi , tỷ hẳn là chứ?”
“Ối… Thập Nhị , định lễ nghi với ? Chuyện hứng thú với một chút đấy… Ở Tu Vương Phủ chúng , cửa sớm hơn chỉ một chút , nên mới gọi một tiếng tỷ tỷ… Đã là tỷ tỷ, thì tỷ tỷ tư cách việc …”
“Ngươi…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-329-tieu-nhan-dac-chi.html.]
Thập Nhị phu nhân định nổi giận, thì thấy lưng trầm giọng .
“Hai vị phu nhân, Đại phu nhân sắp đến , hai vị phu nhân, nhất là đừng tranh cãi nữa…” Ánh mắt nghiêm nghị của Thái Cầm lướt qua mặt Vân Vân và Thập Nhị phu nhân.
Ở Tu Vương Phủ, Đại phu nhân là một sự tồn tại thể xem thường, một là vì gia thế của bà hiển hách, hai là vì bà thật sự thủ đoạn, nên mới năng lực trấn áp mười hai vị phu nhân .
Bọn họ ngày thường thấy bà , đều nhường ba phần.
Quả nhiên, Thái Cầm , Vân Vân và Thập Nhị phu nhân thật sự tranh cãi nữa, khi một cái, đột nhiên cùng ưỡn m.ô.n.g lao nhanh về phía sảnh chính.
Tình thế hiện tại rõ ràng, tất cả đều nhắm miếng mồi ngon Vân Bắc, lôi kéo nàng về phe .
Vì lúc , ai lọt mắt nàng , nàng khả năng sẽ về phe đó.
Cơ hội lúc , ai thể giành tiên cơ, là quan trọng nhất.
Mười hai , mười hai thế lực, nhưng kết quả cuối cùng chỉ một, vì , mỗi đều tìm cách để tay , lôi kéo Vân Bắc về phe .
Do đó, khi Đại phu nhân cũng chuẩn chia một phần bánh, Vân Vân và Thập Nhị phu nhân tự giác xóa bỏ địch ý, cùng tiến cùng lùi.
Bây giờ nếu họ tay nhanh, chừng còn thu hoạch bất ngờ.
Nếu Đại phu nhân nhanh chân đến , thì họ dù xách giày, e là cũng tìm thấy giày ở .
Nhìn vòng eo quyến rũ của hai lướt qua, đáy mắt Thái Cầm lóe lên một tia lạnh.
Sự việc quả nhiên đến thời khắc quan trọng cuối cùng, hai , ngày thường thấy Đại phu nhân, tuyệt đối là cúi nhường đường, nhưng bây giờ thì , những ý nhường, mà ngược còn chạy để ôm đùi Vân Bắc.
“Tiểu nhân đắc chí… xem các ngươi thể kiêu ngạo đến lúc nào…”