Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 287: Mối Thù Không Đội Trời Chung

Cập nhật lúc: 2026-03-23 14:54:41
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thương lang là hộ tộc thần thú của Thiên Nhãn nhất tộc các , cho nên mỗi thừa kế chọn, đều sẽ vết bớt hình Thương lang…”

Lời của Dạ Tu La còn xong, ánh mắt kỳ quái của Vân Bắc chằm chằm đến ngây .

Thân thể bất giác lùi về , mắt đen sáng rực, hiểu tại đối diện với ánh mắt của nàng.

“Nàng như gì?”

“Dạ Tu La, lời của ngươi chút tự mâu thuẫn ? Ngươi hộ tộc thần thú của Thiên Nhãn nhất tộc chúng là Thương lang… ngươi , lúc sinh , Thương lang tấn công… Chúng nó là hộ tộc thần thú của Thiên Nhãn nhất tộc chúng , thì nên bảo vệ thừa kế tương lai như mới , tại tấn công ?!”

“Bởi vì Thiên Nhãn nhất tộc các , lúc đó một chuyện thương thiên hại lý, khiến Thương lang trở mặt! Tấn công cả Thiên Nhãn nhất tộc các !”

Giọng điệu của Dạ Tu La, đột nhiên trở nên lạnh lẽo, sâu trong đáy mắt, lóe lên một tia sáng mỏng, sắc bén mang theo một chút sát khí.

“Chuyện thương thiên hại lý?! Người nào? Đã chuyện gì?”

Tim của Vân Bắc cũng treo lên.

Phải là chuyện như thế nào, mới khiến Thương lang từ bỏ thiên mệnh, từ bỏ việc bảo vệ Thiên Nhãn nhất tộc bọn họ, để tấn công.

“Là ai , đến bây giờ vẫn ai một điều thể chắc chắn là, Thương Lang lão tổ của Thiên Nhãn nhất tộc các g.i.ế.c, nội đan cũng đó lấy … Mùi m.á.u của Thương Lang lão tổ, kéo dài đến tận ngoài vương trướng của mẫu nàng, cho nên mới gây sự phản công của tộc Thương lang…”

Tộc Thương lang đời đời bảo vệ con của Thiên Nhãn nhất tộc, nhưng cuối cùng rơi cảnh lão tổ g.i.ế.c, nội đan lấy , chuyện như , phàm là con chút huyết tính đều sẽ báo thù, huống chi là loài Thương lang thù tất báo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-287-moi-thu-khong-doi-troi-chung.html.]

“Ngày hôm đó, nếu tình cờ ngang qua, tay đ.á.n.h lui bầy Thương lang, cứu nàng… e là bây giờ đây cùng ngắm hoàng hôn khác …”

“Ngươi tay?” Vân Bắc khinh thường bĩu môi: “Là ngươi mặt, để thuộc hạ của ngươi động thủ chứ gì? Ngươi cũng chỉ lớn hơn vài tuổi, lúc sinh , ngươi cũng là một đứa trẻ ranh, sói ăn thịt là A Di Đà Phật , còn đ.á.n.h lui bầy Thương lang…”

Dạ Tu La cũng giải thích cụ thể, ngược còn khá đắc ý lắc đầu, đắc thắng.

“Dù quá trình nàng cũng đừng quan tâm, chỉ cần quan tâm kết quả là … Kết quả là cứu các , đó cha nàng cảm kích , liền định hôn ước cho chúng … Cho nên , khoảnh khắc nàng chào đời, là của …”

Dạ Tu La đ.á.n.h giá Vân Bắc từ xuống một lượt, khóe môi nở một nụ gian xảo.

“Nói cũng đừng , nàng vẫn là lúc mới sinh , trần như nhộng trông đáng yêu hơn… Lúc đó còn bế nàng nữa đó…”

Vân Bắc bất giác vạch đen đầy đầu, cảm thấy một cách thế hệ sâu sắc với Dạ Tu La.

Gả cho một từng bế lúc mới sinh, nàng cảm thấy khó xử và tủi đến .

Tuy tên trông lớn tuổi, nhưng tại nàng luôn cảm giác như đang đối mặt với một ông chú?!

“Sau đó, đem canh về nhà, chờ đợi chỉ thị của phụ , nhưng ngờ đợi lấy sự chấp thuận của phụ , đến tìm nàng, thì Thiên Nhãn nhất tộc các đột ngột biến mất…” Đáy mắt Dạ Tu La lóe lên một tia khác thường: “Có , các mất sự bảo vệ của Thương lang, tương đương với việc tự tìm đường c.h.ế.t, cho nên khi kẻ địch tấn công, liền chịu nổi một đòn…”

 

 

Loading...