Chuyện xảy , thì ắt sẽ xảy , chỉ là vấn đề thời gian sớm muộn mà thôi.
Thời gian trôi qua lâu như , trừ khi chính Dạ Tu La đích trấn giữ, mới khả năng trấn áp những mưu mô đó, nếu nhất định sẽ xảy chuyện.
Trung Hoa rộng lớn, chỉ năm nghìn năm lịch sử, trải qua bao nhiêu cuộc tàn sát, bao nhiêu m.á.u chảy thành sông.
Thời gian đổi, quyền lực là đầu sỏ của tội ác đẫm m.á.u.
Chỉ cần nơi nào lòng , nơi đó sẽ quyền lực, nơi nào quyền lực, nơi đó định sẵn sẽ m.á.u chảy thành sông, thây chất đầy đồng.
Bất kể , họ luôn cuốn trò chơi quyền lực của sự tàn sát.
Dạ Tu La lặng lẽ Vân Bắc, cúi đầu chiếc Kim Tỏa trong tay, dường như nỗi niềm khó , thôi.
“Bắc Bắc… …”
“Ta gì!” Vân Bắc đột nhiên ngắt lời : “Chàng nên hiểu ý của … Bất kể đưa quyết định gì, đều sẽ ở bên … Giống như bao giờ từ bỏ , cũng sẽ từ bỏ …”
Dạ Tu La nhẹ nhàng nắm lấy đầu ngón tay nàng, dịu dàng đặt lên vị trí trái tim.
“Chuyện là do gây , hơn nữa cũng là hậu duệ của tỷ tỷ … Bất kể vì lý do gì cũng thể khoanh tay …”
“Chúng ? Chuyện chúng cùng xử lý…”
Ánh mắt Vân Bắc hướng về phía phòng khách.
“Chuyện của Khả Nhân, chúng cùng giải quyết…”
Dạ Tu La định , sắc mặt đột nhiên đổi, đôi mắt đen láy chằm chằm về phía cửa quán.
Cùng lúc đó, Vân Bắc cũng cảm nhận điều tương tự, bất giác ngưng mâu qua, khóe môi khẽ nhếch.
“Nhanh thật đấy…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-1193-than-thu-giai-quyet-3.html.]
Hướng cửa , tiểu nhị đón khách cao giọng chào hỏi.
“Ố… mấy vị khách quan, các vị dùng bữa… là trọ ạ…”
Ở cửa, đầu tiên bước chính là Dương Lâm.
Dương Lâm rõ ràng đang tìm , khi đảo mắt một vòng trong đại sảnh, mới chuyển hướng lên lầu hai.
Ngay khoảnh khắc chạm ánh mắt của Dạ Tu La và Vân Bắc, đột nhiên hít một khí lạnh, dường như ngờ sẽ gặp họ ở đây, nhất thời chút luống cuống.
Mấy đàn ông phía cũng theo, khi thấy Dạ Tu La và Vân Bắc, dường như hiểu điều gì, vẻ mặt lập tức lộ địch ý, tất cả đều chằm chằm hai họ.
Dương Lâm cảnh giác liếc xung quanh, phát hiện ánh mắt của đúng, vội vàng vỗ mạnh lưng mỗi một cái.
“Nhìn cái gì mà ? Cẩn thận mất mạng!” Hắn cảnh giác liếc Vân Bắc và Dạ Tu La, cố ý hạ thấp giọng.
Tiểu nhị của quán thuận theo ánh mắt của đám Dương Lâm qua, cảm nhận địch ý rõ ràng, trong lòng khỏi thầm kêu khổ.
Xem , là t.ử thù đội trời chung, nếu đ.á.n.h trong quán của họ, thì họ chắc chắn sẽ gặp họa.
Đang suy nghĩ thế nào để tách họ , thì chưởng quỹ của quán nhận sự ngớ ngẩn của tiểu nhị, vui bước tới.
“Sao chào hỏi khách hàng?”
Tiểu nhị vội vàng nháy mắt với ông , tự giác lùi về phía : “Chưởng quỹ, chào hỏi … Chỉ là mấy vị khách quan vẫn quyết định…”
Hắn kéo tay chưởng quỹ, hiệu cho ông lên lầu hai chỗ Dạ Tu La và Vân Bắc.
“Chưởng quỹ, lẽ nào ông thật sự ? Bọn họ… là hai phe t.ử thù… Nếu ở quán chúng , sống mái với … đến lúc đó chịu thiệt, vẫn là chưởng quỹ ông thôi…”