Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 1189: Các Ngươi Bắt Nạt Người (3)

Cập nhật lúc: 2026-03-25 23:27:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối mặt với một đứa trẻ mấy tuổi như , thể đ.á.n.h thể mắng, lý lẽ , ai cũng sẽ chọn cách cực đoan.

Chỉ để nó ngủ mới thể tạm thời yên một chút.

Ăn xong bữa sáng, Dạ Tu La tìm một quán trọ mấy nổi bật, lấy hai phòng.

Chỉ là lúc phân chia phòng ốc, xảy một sự cố nhỏ.

Phòng của Dạ Tu La và Vân Bắc chỉ cách một bức tường, lúc cửa, Dạ Tu La thuận tay đẩy cửa phòng .

“Khả Nhân, chúng ở phòng ?”

Ánh mắt Khả Nhân lóe lên, đầu về phía Vân Bắc.

Vân Bắc nhẹ: “Ngươi gì?”

Khả Nhân lùi hai bước, lui đến bên cạnh Vân Bắc: “Thím, con thể ngủ cùng thím ?”

Dạ Tu La sững sờ ngưng mâu, kinh ngạc về phía Vân Bắc.

Vân Bắc cũng vô cùng ngạc nhiên, nghi hoặc nhẹ: “Khả Nhân, ngươi ở cùng ?”

Về lý mà , nó và nàng hề thiết.

Có lẽ là do huyết mạch, Khả Nhân khá quyến luyến Dạ Tu La.

Hơn nữa, tuy đứa trẻ bốn năm tuổi vẫn nhiều ý thức về nam nữ khác biệt, nhưng nó là con trai, Dạ Tu La chăm sóc sẽ tiện hơn.

Vậy mà bây giờ, nó ở chung một phòng với .

Chuyện mà gượng gạo thế nhỉ?!

Dạ Tu La khẽ nhíu mày, khoanh tay n.g.ự.c, đ.á.n.h giá Khả Nhân từ xuống .

“Khả Nhân, ngươi chắc chắn ở cùng cô ?”

Khả Nhân gật đầu lia lịa: “Con ngủ với thím…”

Bàn tay nhỏ của nó kéo lấy một góc áo của Vân Bắc.

Trong lòng Vân Bắc khẽ động, đẩy cửa phòng .

“Tu La, đưa nó theo nhé…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-1189-cac-nguoi-bat-nat-nguoi-3.html.]

Khóe môi Dạ Tu La bỗng cong lên một nụ khác lạ: “Thật cần gì thế? Chúng là một gia đình, thể ở chung một phòng mà…”

Hắn nhướng mày, ý tứ sâu xa trong mắt cần cũng hiểu.

Khả Nhân bỗng “chậc” một tiếng, xoay phòng .

“Người lớn các lúc nào cũng , suy nghĩ bẩn thỉu… Nếu các ở chung một phòng thì cứ ngủ chung một phòng , con tự ngủ ở đây…”

Tâm địa đen tối của Dạ Tu La một đứa trẻ bốn tuổi vạch trần, mặt khỏi chút mất mặt, khóe miệng bất giác giật giật.

“Ủa, cái thằng nhóc …”

Hắn còn xong, Vân Bắc theo Khả Nhân phòng.

“Dạ Tu La, từ đó thể thấy suy nghĩ của ngươi trong sáng đến mức nào, ngay cả một đứa trẻ cũng những ý nghĩ bẩn thỉu trong đầu ngươi…”

“Ta đó là bản năng của con …” Dạ Tu La theo sát phía .

Ai ngờ Vân Bắc thèm , thuận tay đóng cửa , chặn ở bên ngoài, suýt chút nữa đập mũi.

Bị bẽ mặt, tâm trạng của Dạ Tu La khá là chán nản.

Tuy cũng nghĩ sẽ thực sự gì với Vân Bắc, chỉ là đùa cho sướng miệng, nhưng một đứa trẻ vạch trần, luôn cảm thấy mất hết thể diện, giữ mặt mũi.

“Trẻ con bây giờ… đều thông minh như ?”

Lời dứt, bỗng nhớ điều gì, ánh mắt kinh biến, đột ngột về phía phòng của Vân Bắc.

“Lẽ nào…”

Trong phòng, Khả Nhân nhảy lên giường, thoải mái xuống.

“Thím, thúc thúc giận con ?”

Vân Bắc ung dung xuống bên bàn, nụ điềm nhiên: “Tại giận ngươi?”

“Vì con mà hai thể ở chung một phòng nữa… Người đều , vợ chồng ngủ chung một phòng… Nếu vì con, hai thể ngủ cùng …”

“Tại ngươi nhất định ở cùng ?” Vân Bắc đột nhiên ngắt lời nó.

 

 

Loading...