Bố Xà ngơ ngác, chút hiểu bọn họ: “Cha… cha gì ?”
Bố Biên hừ lạnh một tiếng: “Nếu ngươi sớm phận của nàng, cũng đến nỗi bây giờ thành cục diện thế …”
“Có ý gì?”
“Ý là, ngươi gặp chuyện !”
Bố Biên bực bội lườm một cái, lúc mới đầu Bố Phương.
“Tam thúc, nàng thế nào ? Không chứ?!”
Bố Phương nặng nề thở một , lúc mới thu tay , ánh mắt sâu thẳm nàng.
“Trong cơ thể nàng tràn đầy năng lượng, luồng sức mạnh cuồn cuộn, vẫn nàng hấp thụ , cho nên đang va chạm lẫn … Nàng chính là sức mạnh của chính cho ngất …”
“Làm cho ngất?!” Mắt Bố Xà sáng lên: “Phương gia gia, ý của là, sư tỷ nàng ư?”
“Sư tỷ của ngươi , nhưng ngươi chuyện!” Bố Phương trầm giọng dậy: “Bế sư tỷ của ngươi lên, theo …”
Khóe miệng Bố Xà giật giật, vội vàng cẩn thận bế Vân Bắc lên, ủ rũ theo Bố Phương.
—
Vân Bắc hôn mê ba ngày, mãi đến tối ngày thứ tư mới từ từ tỉnh .
Vừa mở mắt, nàng thấy Bố Xà đang ngủ gật.
Hắn nghiêng đầu ghế, miệng há to, ngủ say.
Thử cử động một chút, nàng phát hiện cứng đờ, khỏi khẽ rên một tiếng.
“Rầm…”
Cả Bố Xà trượt khỏi ghế, quỳ xuống bên giường Vân Bắc.
Bốn mắt , Vân Bắc kinh ngạc .
“Ngươi gì ? Hành đại lễ thế?”
Bố Xà nàng như gặp ma, khóe miệng giật mấy cái, lúc mới đột ngột nhảy dựng lên, kinh hãi lùi hai bước, thở gấp.
“Sao ? Ngươi gặp ma ?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-1152-nguoi-gap-chuyen-roi-2.html.]
Vân Bắc theo bản năng sờ lên mặt , gì .
“Không … Mắt… của ngươi…”
Bố Xà vội vàng chỉ mắt nàng, chỉ mắt , như thể thấy chuyện gì kinh khủng lắm, co cẳng chạy ngoài.
“Cha… Phương gia gia…”
Vân Bắc ngơ ngác đó, cho đến khi Bố Xà biến mất thấy , mới chút mơ màng dậy.
“C.h.ế.t tiệt, ngươi gặp ma thì cũng đến nỗi thế chứ?”
Lúc khi thấy nàng trưởng thành, cũng thấy phản ứng quá khích như , bây giờ hoảng hốt thế?!
Nghĩ đến hành động và ánh mắt của Bố Xà, Vân Bắc khỏi thử sờ mắt .
Hình như cũng gì .
Nàng ngẩng đầu tấm gương đồng cách đó xa, duỗi tay duỗi chân, dậy về phía gương đồng.
Cũng nàng bao lâu, cảm giác cứng đờ, như thể các cơ bắp dính thành một.
Vân Bắc vặn eo trong gương đồng, , cả cũng sững sờ ở đó, vẻ mặt thể tin nổi.
“Chuyện gì thế ?”
Trong gương đồng, đôi mắt đen vốn của nàng biến mất, đó là một đôi mắt màu đỏ m.á.u.
Yêu diễm mà tà mị.
Đột nhiên, nàng nhớ tất cả những chuyện xảy ở suối nước nóng, và cả giọt tinh huyết cuối cùng thấm xương tủy.
Thân hình lóe lên, nàng tiến Thiên Nhãn.
Trong Thiên Nhãn, một luồng khí tức hùng vĩ, tất cả thứ đều biến mất, dường như biến thành thế giới hỗn độn nguyên thủy nhất.
“Thiên Nhãn?! Sao biến thành thế ? Lẽ nào… tất cả những chuyện đó đều là mơ?”
Vân Bắc cảm nhận sức mạnh trong Thiên Nhãn, hùng vĩ cuồn cuộn, kéo dài dứt.