Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 1145: Trọng Thương (1)

Cập nhật lúc: 2026-03-25 23:19:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy sắc mặt nàng chút thất thần, Đại Ngọc Nhi dùng tay huơ huơ mắt nàng.

“Muội đang nghĩ gì ? Có đang nghĩ đến Bố Xà ca ca của ?”

“Không … chỉ là nhớ một vài chuyện đây…”

Vân Bắc nhẹ, ánh mắt sâu thẳm về phía xa, lặng lẽ chuyển chủ đề.

“Nơi thật… cô thường đến đây ?”

“Không … Nơi là cấm địa, bình thường ! Ta cũng là nhờ phúc của , Bố Xà ca ca mới cho …” Đại Ngọc Nhi vẻ mặt ngưỡng mộ nha đầu.

“Nói thật, bao giờ thấy dượng đối xử với một nhân tộc nào như đầu tiên… Đặc biệt là nơi , nhân tộc tuyệt đối ! Bất kể là hạ nhân thị vệ phục vụ, đều là của Bất Chiết Thần Hùng chúng …”

“Cấm địa!”

Vân Bắc thản nhiên nhạt, quanh bốn phía.

“Nơi quả thực là một nơi , nhưng trong Bất Chiết Sơn những nơi như thế nhiều mà? Cũng thấy gì đặc biệt… tại là cấm địa?”

“Cái thì …” Tiểu Ngọc Nhi bĩu môi nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc: “Ta nhớ hồi nhỏ, trong nhà chỉ một răn dạy chúng , nơi nào cũng thể nghịch ngợm, nhưng duy chỉ nơi … Nếu bắt , sẽ lột một lớp da m.ô.n.g…”

“Vậy ?” Vân Bắc cố ý tin lắc đầu: “Ta thấy ở đây chẳng gì đặc biệt, là cấm địa ?”

“Thật sự là cấm địa, ngoài Hùng Vương , ngày thường ít thể …”

“Thật ?” Vân Bắc chu môi, đ.á.n.h giá bốn phía một nữa, thản nhiên đảo mắt: “Mặc kệ nó là cấm địa , dù đối với cũng như , chỉ cần vui là …”

Nàng đột nhiên ngưng mâu Tiểu Ngọc Nhi, ha hả: “Cô đói ? Nhà bếp của chúng nhiều món điểm tâm nhỏ, cô cùng nếm thử ?”

“Được thôi!” Tiểu Ngọc Nhi tươi rạng rỡ.

Bất kỳ một kẻ ham ăn nào khi thấy lời mời như cũng sẽ từ chối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-1145-trong-thuong-1.html.]

Trong khoảnh khắc dậy, Vân Bắc bất giác đầu mặt nước.

Trong mặt nước, vẫn là vầng trăng tĩnh lặng , còn nàng, cũng chỉ là một bản đơn giản mà thôi.

“Nhìn gì ?” Tiểu Ngọc Nhi kéo cổ tay nàng: “Đi thôi…”

Vân Bắc nhẹ một tiếng, theo cô chạy .

Có Tiểu Ngọc Nhi là quả hồ lô vui vẻ bầu bạn, thời gian trôi qua nhanh, hai mỗi ngày ngoài ăn thì chính là chơi, đặc biệt là Vân Bắc, các loại đồ nướng nhỏ đổi đủ kiểu cho cô ăn, ăn đến mức Tiểu Ngọc Nhi cứ luôn miệng la quần áo chật .

Các nàng ở đó vui vẻ vô cùng, nhưng Bố Xà mệt gần c.h.ế.t.

Những ngày , dẫn gần như đào sâu ba thước đất ở Bất Chiết Sơn, cũng tìm thấy Đại Ngọc Nhi, thể là sống thấy , c.h.ế.t thấy xác.

Khi chuyển tin cho Tiểu Ngọc Nhi, sắc mặt cô lập tức trở nên vô cùng ảm đạm, bất động ở đó, dường như vẻ tâm sự nặng nề.

“Tiểu Ngọc Nhi, xin … tất cả nơi thật sự tìm hết …” Bố Xà mặt đầy áy náy.

Vân Bắc bất lực thở dài một tiếng, xuống bên cạnh cô.

“Tiểu Ngọc Nhi…”

“Ta … để yên tĩnh một …”

Trong mắt Tiểu Ngọc Nhi lệ, gắng gượng dậy, sắc mặt ảm đạm ngoài.

“Tiểu Ngọc Nhi…” Vân Bắc vội vàng đuổi theo, nhẹ nhàng nắm tay cô: “Cô đừng buồn nữa, tỷ tỷ của cô nhất định sẽ …”

 

 

Loading...