Tinh huyết!
Trong đầu Vân Bắc bất chợt hiện hai chữ .
Thiên Nhãn, tinh huyết, Linh Lung Tủy lơ lửng mặt hồ, xoay chuyển theo đầu ngón tay nàng, dường như đang hấp thụ tinh hoa của ánh trăng.
Bất chợt—
Đầu ngón tay nàng lật , hư tóm lấy Thiên Nhãn, nhẹ nhàng vuốt ve trong lòng bàn tay.
Một lát , nàng từ từ buông tay, đột nhiên một ngón tay b.úng , b.ắ.n Thiên Nhãn.
“Vút…”
Thiên Nhãn vẽ một vệt lửa trong trung, khoảnh khắc vệt lửa biến mất, Thiên Nhãn cũng theo đó biến mất thấy , như thể ẩn trong hư vô, một dấu vết.
Cổ tay khẽ lướt, Linh Lung Tủy cũng nàng dùng thủ pháp tương tự đ.á.n.h hư vô.
Còn giọt tinh huyết cuối cùng, nàng dùng một chiếc hộp ngọc đựng nó , nhấn chìm trong suối nước nóng.
“Ào…”
Hộp ngọc rơi xuống nước, b.ắ.n lên những giọt nước ấm nóng, văng lên mặt Vân Bắc, khiến nàng giật kêu “a” một tiếng bật dậy.
Nhìn quanh bốn phía, trăng vẫn còn đó, vẫn chỉ một vầng cô độc, mà trong nước cũng hình ảnh phản chiếu áo tím lộng lẫy nào.
Nàng vẫn ở bên cạnh suối nước nóng, chỉ là ngủ từ lúc nào.
Những giọt nước b.ắ.n lên từ phía truyền đến, theo đó là một tiếng khẽ.
“Nha đầu , nếu buồn ngủ thì về nghỉ ngơi , ngủ ở đây? Cẩn thận cảm lạnh…”
Vân Bắc đầu nhẹ: “Tiểu Ngọc Nhi cô nương, nửa đêm canh ba thế , cô cũng ngủ?”
“Ta Bố Xà ca ca ở đây, nên mới qua xem…” Tiểu Ngọc Nhi hì hì xuống bên cạnh nàng: “Ban ngày dám qua, sợ khác theo tìm thấy , nên mới tối đến…”
Đáy mắt Vân Bắc khẽ trầm xuống một cách khó nhận : “Tỷ tỷ của cô…”
“Tỷ …” Sắc mặt Tiểu Ngọc Nhi đột nhiên trở nên ảm đạm: “Ta cũng tỷ … Người , tỷ thể ở đây nữa… nên …”
“…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-1144-la-ao-hay-la-that-2.html.]
Vân Bắc nhất thời nên đối mặt với cô thế nào.
Tiểu Ngọc Nhi và Đại Ngọc Nhi là hai thái cực, một cực kỳ thuần khiết đơn giản, một cực kỳ gian trá âm u.
Tuy Đại Ngọc Nhi tay độc ác với nàng, nhưng dáng vẻ cô đơn của Tiểu Ngọc Nhi, Vân Bắc vẫn chút áy náy.
“Cô… nhớ cô ?”
“Cũng hẳn là nhớ… chỉ là chút hụt hẫng… Đại Ngọc Nhi tuy là tỷ tỷ của , nhưng tỷ bao giờ dẫn chơi, lúc nào cũng ngốc… Tỷ cảm thấy dẫn theo mất mặt…”
Tiểu Ngọc Nhi ngượng ngùng cúi đầu, móng tay quấn lấy mái tóc dài, vướng đầu ngón tay.
“Cho nên, tỷ , cũng cảm thấy gì đau buồn… chỉ là cảm thấy, khi nào mới thể gặp tỷ …”
Cô đột nhiên ngẩng đầu, vô cùng mong đợi Vân Bắc.
“Nha đầu, xem, tỷ tỷ của còn về ?”
“Đương nhiên…”
“Thật ?” Tiểu Ngọc Nhi mừng rỡ.
“Đương nhiên là thật…”
“ mà…” Sắc mặt Tiểu Ngọc Nhi đột nhiên tối sầm : “ đều , tỷ sẽ về nữa…”
Vân Bắc nhẹ choàng vai cô, nụ như hoa: “Tiểu Ngọc Nhi, cô yên tâm, cô nhất định sẽ về!”
“Vậy ?” Tiểu Ngọc Nhi vẻ vui mừng lắm.
“Đương nhiên , vì ở đây cô mà, cô là em gái ruột của cô , đây là nhà của cô …”
Nhà?!
Tim Vân Bắc bất chợt đập mạnh, sâu trong đáy lòng dường như thứ gì đó khuấy động.
Nàng khỏi nhớ đến bản mặc áo tím .
Rốt cuộc đó là thật, là ảo giác?!