Bố Phương vui trừng mắt một cái: “Ta thẳng ? Lẽ nào các hiểu ?”
Bố Biên con trai, chút hiểu .
“Tam thúc… Ý của thúc là, đem Bố Xà… xử lý?”
“Cha, xử lý là ?” Bố Xà buồn bực gãi đầu.
Vân Bắc thật sự nhịn , một động tác c.h.é.m đầu, đảo mắt một cái.
“Ồ…”
Khóe miệng Bố Xà giật giật, gượng: “Vậy… Phương gia gia, như chắc chắn … Phải ? Cha?!”
Nếu thật sự vì chuyện mà chịu trách nhiệm, gánh hết nguyên nhân cái c.h.ế.t của Bố Hưởng lên , thì c.h.ế.t quá oan uổng.
Hơn nữa, đề nghị , khác, cha chắc chắn sẽ đồng ý.
Cha chỉ một mụn con trai độc nhất là , thể trơ mắt c.h.é.m đầu.
Bố Biên vui trừng mắt một cái, hậm hực : “ … Tam thúc, cách thứ hai của thúc là gì?”
“Cách thứ hai thì đơn giản hơn nhiều… Chẳng qua là bồi thường cho gia đình Bố Hưởng một chút… Còn về bồi thường , thì xem nhà họ gì…”
“Vậy chẳng là sư t.ử ngoạm, để hét giá trời ?!” Bố Xà buột miệng.
Vân Bắc nhịn đưa tay đỡ trán.
Trời ạ, đến lúc , ngươi còn bận tâm đến vấn đề như .
Bố Biên hung hăng trừng mắt một cái: “Được thôi, để hét giá trời, giao ngươi , để c.h.é.m đầu ngươi hả giận… Được ?”
Khóe miệng Bố Xà giật giật: “Vậy… Thôi bỏ …”
Hắn tự giác ngậm miệng, sang một bên, cúi đầu .
Bố Phương nặng nề thở dài một tiếng: “Các cũng nên , trong chuyện của Bố Hưởng, chúng vốn dĩ nên bồi thường một chút… Chỉ là, chuyện do Bố Xà gây , nên tiền bồi thường tự nhiên lớn hơn một chút…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-1140-gieo-gio-gat-bao-2.html.]
Trong phòng rơi im lặng trong chốc lát, ai gì.
Bồi thường, vốn là điều nên , nhưng ai , nên bồi thường bao nhiêu cho hợp lý.
Lùi một vạn bước mà , nếu chuyện nhà cứ c.ắ.n c.h.ế.t buông, hoặc là sư t.ử ngoạm đòi bồi thường, đều chuyện đơn giản.
Vì , Bố Biên cũng vô cùng khó xử xuống.
“Khụ khụ…” Vân Bắc đột nhiên ho khan một tiếng.
Đôi mắt đen của nàng sáng rực, ánh mắt như nước Bố Biên và Bố Phương.
“Cái đó… Có một câu… Ta … nên …”
Tim Bố Xà run lên, vội vàng hiệu bằng mắt cho nàng.
Không thấy cha và Phương gia gia đang nổi nóng ?! Lúc mở miệng, chẳng khác nào tự rước phiền phức .
Ngoài dự đoán, Bố Biên hề nổi trận lôi đình như tưởng tượng, ngược còn như kinh ngạc mà dậy.
“Cô …”
Thái độ của ông, trông thế nào cũng giống như đang chuyện với một bậc trưởng bối hoặc tôn giả.
Khi Bố Xà còn đang mơ hồ, Vân Bắc đến mặt Bố Biên.
“Thực … Toàn bộ sự việc lẽ phức tạp như các tưởng tượng…”
“Nói thế nào?”
“Nguyên nhân cái c.h.ế.t của Bố Hưởng, là do Đại Ngọc Nhi bỏ t.h.u.ố.c mì, mà bát mì đó, là thứ Đại Ngọc Nhi và Bố Hưởng liên kết để hại , chỉ là âm sai dương thác để Bố Hưởng ăn mà thôi… Về căn bản mà , Bố Hưởng là nạn nhân thuần túy… Nói cách khác, là một kẻ hành hung…”
“ đúng đúng, đây cũng gọi là lấy đá tự đập chân …” Bố Xà ở bên cạnh vội vàng phụ họa, nhưng nhận một cái trừng mắt hung hăng của Bố Biên.
“Con câm miệng cho …”