Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 1138: Tự Làm Tự Chịu (4)

Cập nhật lúc: 2026-03-25 23:19:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sắc mặt Bố Xà ngay lập tức tái xanh: “Nàng gánh?! Nàng mà gánh chắc cha cần hỏi, trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t nàng luôn…”

Người c.h.ế.t ai khác, là Bố Hưởng, là cháu ruột của ông.

Chuyện khác, chỉ riêng mấy vị trưởng lão trong gia tộc cũng đủ để g.i.ế.c c.h.ế.t nàng .

“Nàng vẫn là đừng gì cả, chuyện cứ đổ hết lên … Cha cũng đến mức g.i.ế.c c.h.ế.t nhỉ…”

“Ngươi? E rằng bây giờ ngươi còn mặt mũi bằng …” Vân Bắc ánh mắt ma mị nhạt: “Ngươi đừng quên, cha ngươi bây giờ đối với chính là bằng con mắt khác… Nếu , ông cũng sẽ đem nhiều đồ như cho …”

Tuy Bố Biên rốt cuộc đang gì, nhưng từ sự đổi thái độ của ông, lẽ sẽ đến mức lập tức g.i.ế.c c.h.ế.t nàng.

“Hơn nữa, cha ngươi cũng thể lý lẽ… Chuyện , về tổng thể, chúng cũng chỉ là giật dây mà thôi, thứ đều do Đại Ngọc Nhi ở đó bày mưu tính kế, thêm dầu lửa… Hai chúng chỉ cần chuyện, cha ngươi hẳn sẽ gì chúng nhỉ…”

Bố Xà thầm nghĩ nàng thật dám nghĩ.

“Sư tỷ, thấy tỷ vẫn là đừng lạc quan quá… Biết cha chuyện , hai lời, diệt cả hai chúng …”

Bố Xà suốt đường cứ lẩm bẩm, cân nhắc thế nào để với Bố Biên bộ sự việc.

Chuyện cũng do , còn là chuyện tình ái, con trai, thật sự tiện mở lời với cha .

Nghị sự sảnh.

Bố Biên dùng những từ ngữ đơn giản nhất, kể bộ sự việc một , vẻ mặt vô cùng lúng túng, thỉnh thoảng liếc trộm Bố Phương đang bên cạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-1138-tu-lam-tu-chiu-4.html.]

Chuyện thế , đối mặt với cha thấy khó xử , huống chi còn một Bố Phương ở đây.

Vân Bắc im lặng bên cạnh nàng, tranh với Bố Xà cái nồi đen .

Cũng chẳng chuyện gì vẻ vang, nhất quyết gánh, thì cứ để gánh.

“Cha… Chuyện con thật sự ngờ sẽ hại đến Bố Hưởng… Nếu sớm , con gì cũng sẽ như …” Bố Xà lí nhí cúi đầu: “Bây giờ Bố Hưởng xảy chuyện, trong lòng con cũng khó chịu…”

“Rầm!”

Bố Biên một chưởng đập nát chiếc bàn bên cạnh, dọa Bố Xà run lên, bản năng lùi một bước.

“Bố Xà, con cũng còn nhỏ nữa, việc chịu động não gì cả?! Có nhiều cách để giải quyết chuyện , tại con dùng cách cực đoan như ?”

Bố Xà trong lòng lẩm bẩm: Con đương nhiên nhiều cách, nhưng cách độc nhất mà! Một khi dùng, Đại Ngọc Nhi sẽ còn sức phản kháng.

Bố Biên tiếp tục gầm lên: “Con thể chuyện với , để mặt, tìm Bố Hưởng và cha nó chuyện, đó tác thành cho hai đứa nó…”

Bố Xà tiếp tục lẩm bẩm trong lòng: , cha tìm cha nó chuyện, nhưng tiền đề là hai họ thừa nhận ! Cho dù Bố Hưởng thừa nhận, Đại Ngọc Nhi chắc chắn cũng sẽ sống c.h.ế.t thừa nhận, đến lúc đó, chuyện chỉ ầm ĩ lên, mà còn thể giải quyết .

Bố Biên một cước đá bay mảnh gỗ vỡ bên chân, sải bước về phía Bố Xà.

“Con xem, bây giờ chuyện đến nước , con bảo ăn với trong tộc? Lẽ nào hai em các con, vì tranh giành một phụ nữ, mà gây án mạng?”

Bố Xà nhịn nữa, vội vàng ngẩng đầu biện minh: “Trời đất mắt, chuyện tranh giành tình cảm , đừng kéo con …”

 

 

Loading...