“Sao ? Sao đều đây?”
Nàng như nhớ điều gì, chợt ngưng mắt xung quanh.
“Không đúng nha… Các đây, Đại Ngọc Nhi cô nương ? Cô ở ? Chẳng các nên theo Đại Ngọc Nhi cô nương ?”
Lan Nhi như , sắc mặt càng thêm khó coi.
Lúc bọn họ chỉ hy vọng Đại Ngọc Nhi trong phòng khi thấy động tĩnh, thể tranh thủ thời gian thu dọn một chút, tránh để bắt quả tang.
nguyện vọng của bọn họ tuy , Đại Ngọc Nhi trong phòng dường như căn bản thấy động tĩnh bên ngoài, vẫn đang chiến đấu kinh thiên động địa ở trong đó.
Mọi gì, thần sắc Lan Nhi dường như càng thêm kinh ngạc.
“Sao ? Có Đại Ngọc Nhi cô nương xảy chuyện gì ?”
“…”
Lúc Bố Xà dường như nhận sự tồn tại của đám Trần ma ma, cất bước tới.
“Lan Nhi, xảy chuyện gì ?”
Sắc mặt nháy mắt trở nên xanh mét.
Phen tiêu đời !
Bị bắt quả tang tại trận !
Khoan đến chuyện Bố Xà tới, cho dù hiểu gì chăng nữa, lúc thấy trong phòng âm thanh kỳ lạ truyền , thì cũng thể hiểu là chuyện gì.
Quả nhiên, Bố Xà chân vững, ánh mắt lập tức về phía căn nhà gỗ nhỏ.
“Sao ?”
Hắn dứt lời, sắc mặt liền trầm xuống.
“Đây là chuyện gì?”
Ánh mắt âm sâm của rơi đám Trần ma ma.
“Đại Ngọc Nhi ?”
Hơi thở của chợt trầm xuống, tất cả đều tự giác cúi gằm mặt, ai dám mắt Bố Xà, càng ai dám đáp lời.
“Đại Ngọc Nhi!”
Bố Xà dường như hiểu chuyện gì, mạnh bạo đẩy đám , sải bước lớn về phía căn nhà gỗ nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-1126-lam-sao-thu-don-tan-cuoc-4.html.]
“Rầm!”
Cửa phòng một cước đá bay.
Đồng t.ử Trần ma ma chợt co rút, đành lòng về hướng căn nhà gỗ nhỏ nữa.
Đại Ngọc Nhi cô nương, cô tự cầu phúc !
Một vạt áo trắng lọt tầm mắt, giọng mang theo ý nhạt của Vân Bắc cũng theo đó lọt tai.
“Trần ma ma, thôi… Chẳng bà luôn miệng đòi hầu hạ Đại Ngọc Nhi cô nương nhà bà ? Bây giờ chính là thời cơ để bà hầu hạ đấy…”
Đồng t.ử Trần ma ma chợt co rút, kẻ ngốc cũng hiểu đây là chuyện gì .
Tất cả những chuyện , chắc chắn đều liên quan đến Vân Bắc.
Lúc bắt đầu, nàng đột nhiên ngăn cản bọn họ theo, càng ở đó dây dưa với bọn họ mất nửa nén hương thời gian.
Đợi đến khi bọn họ thể qua đó, chuyện đều xảy .
Nếu đây là sự trùng hợp, thì sự bình tĩnh thong dong của Vân Bắc cũng quá giả tạo .
Vẻ mặt của nàng, rõ ràng là đang ám chỉ với bọn họ, chuyện liên quan đến nàng.
kỳ lạ ở chỗ, cho dù liên quan, bọn họ cũng tìm thấy bất kỳ dấu vết nào liên kết với nàng.
Bởi vì từ lúc Đại Ngọc Nhi xảy chuyện đến giờ, Vân Bắc và cô luôn giữ một cách nhất định.
Cho nên , cho dù chuyện nàng là kẻ đầu sỏ, thì cũng tuyệt đối trong những chuyện.
“Sao hả? Bây giờ dám qua đó nữa ?” Nụ mang theo chút trào phúng của Vân Bắc lọt tai: “Nếu bà sớm lời , sẽ khó xử thế …”
Hơi nghiêng đầu, ý của Vân Bắc càng đậm.
“Bây giờ khuyên một câu… Qua đó … Nếu , bà sẽ còn hối hận đấy…”
Trần ma ma: “…”
Những lời của Vân Bắc, khiến tim bà run lên bần bật.
Tâm cơ của tiểu cô nương , tuyệt đối đơn giản và trong suốt như vẻ bề ngoài của nàng.
Nếu đắc tội nàng, e rằng c.h.ế.t thế nào cũng .
Đại Ngọc Nhi chính là một ví dụ sống sờ sờ.