Bộ dạng của Đại Ngọc Nhi khiến trong lòng Bố Hưởng một dự cảm lành, vội vàng vỗ vai nàng.
“Đại Ngọc Nhi…”
Đại Ngọc Nhi đột nhiên thở hắt một , đôi mắt cuối cùng cũng như tiêu cự, từ từ đầu về phía Bố Hưởng.
“Ta …”
“Cái gì?”
“Ta tại tìm thấy cô …”
“Tại ?”
“Bởi vì cô … đến phòng của Bố Xà…”
“…”
Ở góc tường, đầu ngón tay của Vân Bắc hung hăng cào lưng Bố Xà.
Nếu thuận miệng bừa một câu, bây giờ nàng cũng đến nỗi rơi tình cảnh khó xử .
Bố Xà vô cùng ấm ức né tránh, nhưng cũng dám động tác quá lớn, sợ kinh động Bố Hưởng và Đại Ngọc Nhi, chỉ thể c.ắ.n răng chịu đựng móng tay nhọn của Vân Bắc.
“Ý của cô là… Bố Xà và nha đầu…” Bố Hưởng cũng là một đàn ông bình thường, tự nhiên lập tức hiểu ý tứ trong đó.
“Con tiện nhân hổ !” Đại Ngọc Nhi đột nhiên nghiến răng nghiến lợi gầm lên một tiếng.
“Suỵt!” Bố Hưởng vội vàng bịt miệng nàng , hạ giọng : “Cô nhỏ thôi, đừng khác thức giấc…”
Đại Ngọc Nhi đột nhiên há miệng, hung hăng c.ắ.n lòng bàn tay Bố Hưởng, ánh mắt dữ tợn.
Bố Hưởng đau điếng, cũng dám kêu đau, càng dám giãy giụa quá mạnh, chỉ thể nghiến răng nhăn mặt mà chịu đựng.
Mãi cho đến khi trong miệng mùi m.á.u tanh, Đại Ngọc Nhi mới cam lòng mà hất tay .
“Ta g.i.ế.c cô … nhất định g.i.ế.c cô ! Nếu , trong mắt Bố Xà ca ca sẽ vĩnh viễn …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-1112-doc-ke-2.html.]
Bố Hưởng vốn đang xem xét vết thương tay, động tác khỏi dừng , vẻ mặt ảm đạm từ từ ngẩng đầu.
“ … cũng giống như trong mắt cô vĩnh viễn …”
Ánh mắt Đại Ngọc Nhi lóe lên, dường như lúc mới nhớ bên cạnh còn một .
Vẻ dữ tợn trong đáy mắt biến mất, khóe môi nàng hiện lên một nụ , từ từ xoay , tươi như hoa mắt Bố Hưởng.
“Bố Hưởng ca ca… trong mắt em vẫn luôn … chứ…”
Ngón tay nàng dịu dàng vuốt ve gò má Bố Hưởng, giống như sự vuốt ve của những yêu mật, ngọt ngào và tinh tế.
“Nếu trong mắt em … thì thể?”
Lời dừng , Đại Ngọc Nhi từ từ cụp mắt, ánh mắt rơi xuống vết thương của Bố Hưởng.
“Bố Hưởng ca ca, xin … là em quá tức giận, kìm lòng… em c.ắ.n đau lắm ?”
Nàng từ trong tay áo lấy khăn tay, dịu dàng băng bó vết thương cho Bố Hưởng.
“Bố Hưởng ca ca, là của … trong mắt , lẽ nào còn ?”
Thân thể Bố Xà đột nhiên run lên, nếu Vân Bắc đè , lúc lẽ nhảy dựng lên .
Móng tay của Vân Bắc cắm sâu lưng Bố Xà, đè một cách cứng rắn.
Người , tình nồng ý đậm thì liên quan quái gì đến .
Cho dù Đại Ngọc Nhi và hôn ước, cũng thích , việc gì vì mà giữ trong sạch.
“Đại Ngọc Nhi, cô là của , tại còn cứ bám riết lấy Bố Xà buông? Trong lòng cô rõ, trong mắt cô… cũng giống như , thà cưới một nha đầu nhân tộc, cũng cưới cô… cô hà tất vì mà lãng phí tuổi xuân của ?”
Bố Hưởng đột nhiên nắm lấy tay Đại Ngọc Nhi, ôm cả nàng lòng.
“Đại Ngọc Nhi, khuyên một câu… buông tay ! Rời khỏi , theo …”