Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 1092: Sứ Mệnh (2)

Cập nhật lúc: 2026-03-25 23:17:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự thần bí của Bố Phương khiến Bố Biên càng cảm thấy chuyện , bất giác "chậc" một tiếng, ngượng ngùng đáp lời.

Tại Hậu lâu, ông đuổi thị vệ , lúc mới mở cửa phòng, lệnh cho thị vệ canh gác nghiêm ngặt, đó mới dìu Bố Phương run rẩy bước .

Bởi vì nhiều thứ trong mật thất đều là giấy lụa và thẻ tre, cho nên nghiêm cấm lửa trần.

Vật chiếu sáng là ánh sáng khúc xạ từ minh châu, tuy trong trẻo như ánh mặt trời, nhưng cũng coi như sáng sủa.

“Tam thúc… Người tìm một chỗ xuống nghỉ ngơi , tìm thứ gì, cứ bảo con là …”

“Hừ… Thứ tìm, e rằng ngươi tìm thấy …”

Bố Phương ha hả đầy bí ẩn, bước nhẹ đến một chiếc tủ chứa đồ ở phía đông, bên bày kín một dãy rương gỗ.

Bố Biên chút hồ nghi ông lão, vội vàng theo.

“Tam thúc, bên đó đều là nơi cất giữ đan d.ư.ợ.c…”

“Nói thừa… Chìa khóa ở đây còn là đưa cho ngươi đấy, đương nhiên bên trong là thứ gì…”

Ông lão đến một trong những chiếc rương gỗ, cẩn thận quan sát xung quanh một chút, nghiêng đầu hiệu.

“Mở …”

Bố Biên hiểu , vội vàng tiến lên mở nắp rương.

“Không …” Bố Phương trừng mắt ông một cái, lặng lẽ lắc đầu: “Ngươi xem ngươi tiếp quản lâu như , mà phát hiện chút gì ?”

“…”

Bố Biên cho hiểu mô tê gì, chỉ thể gượng bồi tiếp.

“Tam thúc… Con việc gì đến đây lục lọi chi?”

Nơi cất giữ văn kiện tuyệt mật và đan d.ư.ợ.c quý hiếm, bình thường cũng dùng đến, cho dù dùng đến, cũng là lấy xong liền , bao giờ cẩn thận quan sát nơi .

“Haizz… là thế hệ bằng thế hệ …”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-1092-su-menh-2.html.]

Bố Phương lắc đầu, đẩy mấy chiếc rương bên .

Trong tiếng "cạch cạch", chiếc tủ chứa đồ đột nhiên rút một góc, lộ một khe hở rộng chừng một mét, mà khe hở , một ngăn kéo ngầm nhỏ.

Trong ngăn kéo ngầm, là một lỗ khóa.

“Đây là?” Hai mắt Bố Biên lập tức trợn tròn: “Đây là chuyện gì ?”

Có thể xây dựng thêm mật thất bên trong mật thất, thể thấy thứ bên trong tuyệt mật đến mức nào.

Trong lòng Bố Biên sinh một loại cảm giác chẳng lành, trực giác mách bảo sự việc sẽ trở nên vô cùng vướng tay.

“Đây là bí mật cuối cùng của Bất Chiết Thần Hùng nhất tộc chúng … Loại bí mật là khẩu đầu truyền thừa, chỉ khi c.h.ế.t , ngươi mới tư cách bí mật …”

“Hả?”

Bố Biên giật , chợt cảm thấy cách chút đúng.

“Tam thúc… Bí mật khẩu đầu truyền thừa … tuy an , sẽ tiết lộ ngoài, nhưng… nếu truyền thừa ở giữa xảy chút ngoài ý , bí mật chẳng sẽ lịch sử vùi lấp …”

“Ha ha…” Bố Phương đột nhiên khẽ, chậm rãi xoay : “Ngươi tưởng… bí mật là lúc sắp c.h.ế.t, mới cho ngươi ?”

“…”

Khóe miệng Bố Biên giật giật, hiểu mà khẽ lắc đầu.

“Đã là khẩu đầu truyền thừa… Không Tam thúc … truyền cho con ?”

“Nói với ngươi thế nhé, thế giới , bí mật , ít nhất hai … Nói cách khác, ngoài , còn một nữa chuyện … Nếu c.h.ế.t vì tai nạn, kịp với ngươi chuyện , sẽ đến cho ngươi …”

“Tam thúc… Ý của là, ngoài , còn một chuyện ?”

… Chỉ như , mới thể đảm bảo truyền thừa thể tiếp tục truyền xuống…”

 

 

Loading...