hiện tại ông giả mù sa mưa ở đó tác hợp cho Bố Xà và Đại Ngọc Nhi, rõ ràng là dùng kế hoãn binh.
Bố Xà hề hiểu ý đồ của phụ , mà đang suy nghĩ đến việc còn dây dưa hôn nhân với Đại Ngọc Nhi, cảm thấy vô cùng đau trứng.
Đặc biệt là khi Đại Ngọc Nhi bên cạnh, càng cảm thấy như mang gai lưng.
“Cái đó… Phụ , nếu bận, hài nhi xin cáo lui … Đợi bận xong, con cùng hảo hảo ôn chuyện…”
Bố Xà dập đầu dậy, vội vã xoay .
“Ngươi gấp cái gì?” Bố Biên lập tức trầm giọng quát: “Ngươi là vương t.ử của Bất Chiết Thần Hùng, khi gặp chuyện, mà nghĩ đến việc san sẻ nỗi lo cho tộc quần chúng , còn ở đó lâm trận bỏ chạy… Bố Xà! Vi phụ ngày thường dạy bảo ngươi thế nào? Ngươi thể gánh vác như ?”
“Không …” Bố Xà vội vàng xoay quỳ xuống: “Phụ , hài nhi mới về, cái gì cũng … Sợ ở đây phụ chướng mắt… Cho nên…”
Bố Biên định quát mắng, một tiếng ho nặng nề từ nội sảnh phía truyền .
“Bố Biên… Đứa trẻ vất vả lắm mới về, bớt vài câu … Hai cha con đang yên đang lành, cứ cho xa lạ như gì…”
“Phương gia gia?!” Sắc mặt Bố Xà mừng rỡ, mãnh liệt dậy: “Phương gia gia xuất quan ?”
“Quỳ xuống! Không quy củ!” Bố Biên thấp giọng quát: “Cho ngươi lên ?”
Khóe miệng Bố Xà giật giật, ngoan ngoãn quỳ xuống.
“Tam thúc, đứa trẻ Bố Xà chính là thiếu quản giáo…” Bố Biên cung kính hướng về phía nội sảnh khom đáp lời.
“Quản giáo cũng như … Đứa trẻ Bố Xà , nó lớn lên, một đứa trẻ , quản cho hình thù gì …”
Khóe miệng Bố Xà giật giật, dám đáp lời.
Lời mà ch.ói tai thế nhỉ.
Cùng với tiếng ho, một lão giả gầy gò còm nhom lảo đảo bước .
Nước da của ông một sự nhợt nhạt bệnh hoạn, giống như bộ dạng lâu thấy ánh mặt trời.
“Phương gia gia…” Bố Xà thẳng lưng lên, cung kính dập đầu ba cái thật kêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-1083-hieu-sai-y-roi-1.html.]
“Nhìn đứa trẻ xem, đúng là khiến thương… Mau lên…”
Bố Phương vẫy tay gọi Bố Xà qua, thiết nắm lấy tay đ.á.n.h giá từ xuống một lượt.
“Đừng chứ, thật sự lớn thành một trai … Quả thực cũng đến tuổi thành …”
“ … Cho nên mới cho nó và Đại Ngọc Nhi thành …” Bố Biên cung kính đáp.
“Ây da… Chuyện thành … Không vội…” Bố Phương ha hả vỗ nhẹ chỗ bên cạnh: “Lại đây, dựa gia gia xuống…”
Bố Biên sắc mặt ngượng ngùng hùa theo.
Vừa còn đến tuổi thành , bây giờ vội, điều vị tất cũng quá mâu thuẫn .
“ , nghị sự ? Sao còn đông thế ?”
Tư duy của Bố Phương nhảy vọt lớn, ánh mắt nhạt nhòa quét một vòng trong đại sảnh nghị sự.
“Đều giải tán …”
“Vâng…” Bố Biên vội vàng đáp, sai thủ hạ việc: “Người , đuổi những liên quan , đóng cửa sảnh…”
“Vâng…”
Vân Bắc theo Đại Ngọc Nhi và những khác khom lui ngoài sảnh,
Thị vệ một bên bám sát theo , chuẩn đóng cửa.
“Đợi …” Bố Phương đột nhiên như hít một ngụm khí lạnh, chậm rãi dậy.
“Tam thúc?” Bố Biên vội vàng tiến lên đỡ: “Sao ?”
“Tiểu cô nương …” Ngón tay Bố Phương chút run rẩy chỉ về phía Vân Bắc.