Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 1078: Tự Cầu Đa Phúc (4)

Cập nhật lúc: 2026-03-25 23:17:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu ông chỉ dùng lời khó dễ Vân Bắc thì còn đỡ, nhỡ động thủ, cũng thể trơ mắt Vân Bắc bắt nạt chứ?!

Nếu vì Vân Bắc mà động thủ với phụ , e rằng cả Bất Chiết Sơn sẽ nổi lên sóng to gió lớn mất.

Càng nghĩ như , Bố Xà càng cảm thấy chuyện sắp hỏng bét.

Bây giờ thật sự hối hận, lúc tại đồng ý yêu cầu của Vân Bắc cơ chứ.

Nếu đồng ý, bây giờ đến mức khó xử thế ?!

Đang mải suy nghĩ, một tiếng hét ch.ói tai đột nhiên vang lên bên tai.

“Bố Xà ca ca…”

Bố Xà giật ngẩng đầu lên, thầm kêu .

Còn kịp định thần , nhận một bóng đen to như ngọn núi đột ngột lao đến mặt.

“Đừng…”

Lời còn dứt, bóng đen đè bẹp , cả vô cùng chật vật lăn đất, lăn lông lốc dọc theo bậc đá mười mấy bậc.

Vân Bắc ở phía may mắn vỗ n.g.ự.c bôm bốp, thầm kêu hú vía.

Vừa khi thấy giọng đó, nàng ý thức điều , đặc biệt là khi thấy một bóng đen lao về phía Bố Xà, nàng càng khẳng định phán đoán của , bất động thanh sắc trượt sang một bên hai bước, kéo giãn cách.

Quả nhiên, chân còn vững, thấy Bố Xà bóng đen đè ngã xuống đất.

Nói là bóng đen, thực cũng chính xác.

Bởi vì căn bản hề đen.

Hơn nữa còn thể trắng.

Trắng trẻo mập mạp.

Vị trắng trẻo mập mạp , là một cô nương, bằng mắt thường, trọng lượng ít nhất cũng năm trăm cân.

Nàng đè c.h.ặ.t Bố Xà , khuôn mặt áp sát mặt , mày ngài hớn hở.

“Bố Xà ca ca, bây giờ mới về?! Muội nhớ c.h.ế.t …”

“Khụ khụ…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-1078-tu-cau-da-phuc-4.html.]

Bố Xà đè đến mức ho sặc sụa, một câu cũng nên lời.

Vân Bắc thầm cầu nguyện một chút, lặng lẽ lắc đầu.

Bố Xà Bố Xà, xem tự cầu đa phúc .

“Ủa… Bố Xà ca ca, ?” Cô nương mập mạp thấy sắc mặt Bố Xà tím tái, khỏi kinh ngạc thốt lên.

“Khụ khụ…” Vân Bắc vẫy tay chào hỏi: “Cô nương… Cô đè… trúng …”

Chà chà!

Thân hình to lớn như Bố Xà, khi cô nương mập mạp đè , ngoại trừ nửa cái đầu, mà đến một góc áo cũng lộ .

Cô nương mập mạp lúc dường như mới ý thức vẫn đang đè lên Bố Xà, vội vàng dậy.

“Bố Xà ca ca, chứ?”

“Không … Khụ khụ…” Bố Xà mặt đỏ tía tai, ho xua tay, tránh xa cô nương mập mạp một chút, nhưng ngặt nỗi cánh tay nàng nắm c.h.ặ.t, cũng .

“Bố Xà ca ca, đ.ấ.m lưng cho nhé…”

“Bịch bịch…”

Bàn tay cô nương mập mạp đ.ấ.m lên lưng Bố Xà, dùng lực khá lớn, đ.ấ.m đến mức cả Bố Xà run lên bần bật, Vân Bắc mà cũng thấy buốt hết cả ruột.

Mẹ kiếp, đây là đ.ấ.m lưng ?!

Không còn tưởng là đang đ.á.n.h đấy.

Dùng lực cũng mạnh quá .

“Không cần …” Bố Xà vội vàng xua tay, giãy khỏi cô nương mập mạp: “Tiểu Ngọc Nhi, cần hầu hạ … Ta nha đầu … Nha Đầu, ngươi còn mau qua đây, còn ngây đó gì… Qua đây hầu hạ bản vương t.ử …”

Bố Xà nháy mắt vẫy tay, hiệu Vân Bắc mau ch.óng qua đây thế cô nương mập mạp.

“Dạ…” Vân Bắc vội vàng đáp lời, ngoan ngoãn tiến lên, nhẹ nhàng vuốt lưng cho .

“Vương t.ử, ngài thấy …”

“Nàng là?” Cô nương mập mạp sửng sốt, đ.á.n.h giá Vân Bắc từ xuống một lượt, ánh mắt lập tức sáng rực lên: “Oa… Bố Xà ca ca, vị xinh quá…”

 

 

Loading...