Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 1074: Rốt Cuộc Là Chơi Trò Gì (4)

Cập nhật lúc: 2026-03-25 23:17:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Haha…” Vân Bắc đột nhiên bật lớn: “Ta đương nhiên là chơi thật với … Đi theo ăn uống, non nước chỗ để chơi, việc gì cất công chơi trò ve sầu thoát xác chứ?”

Dạ Tu La che giấu mục đích của chuyến , nàng căn bản chỗ nào để tìm .

Thay vì mò kim đáy bể tìm kiếm tin tức và tung tích của khắp thiên hạ, chi bằng cứ yên tĩnh ôm cây đợi thỏ!

Thế lực thể khiến Dạ Tu La cũng kinh hãi, chắc chắn tầm thường, nếu xong việc, nhất định sẽ trở về Vân Gia Bảo, đến lúc đó, ắt hẳn sẽ đến Bất Chiết Sơn để tìm nàng.

Cho nên, khi tung tích chính xác của Dạ Tu La, nàng đương nhiên sẽ ló đầu tự chuốc lấy phiền phức.

Chim ló đầu dễ b.ắ.n, nếu nàng ló đầu , chừng sẽ rước lấy vô vàn rắc rối.

Hơn nữa, nàng cũng tin, một cái Bất Chiết Sơn nhỏ bé, thể ăn thịt nàng chắc!

Nếu nơi đó thật sự như lời Bố Xà , khó lòng dung nạp nàng, thì đến lúc đó nàng rời cũng .

Quyết định của Vân Bắc khiến Bố Xà một cảm giác bối rối khổ thể tả.

Hắn thật sự lo lắng Vân Bắc sẽ chịu thiệt thòi ở Bất Chiết Sơn.

Đến lúc đó, còn sẽ gây rắc rối lớn cỡ nào nữa.

Nhìn Vân Bắc ăn uống ngon lành, ngược nhai nhạt như nhai sáp, nuốt trôi.

Ăn xong bữa cơm như gió cuốn mây tan, Vân Bắc bảo tiểu nhị chuẩn thêm nhiều lương khô, lúc mới cùng Bố Xà tiếp tục lên đường.

Thời gian trôi qua, cách giữa hai và Bất Chiết Sơn cũng ngày càng gần, nhưng khuôn mặt của Bố Xà càng lúc càng nhăn nhó.

Hắn thể tưởng tượng , khi về nhà, khuôn mặt già nua của phụ sẽ biểu cảm gì .

Nhìn những dãy núi non hùng vĩ nối tiếp dứt mặt, Vân Bắc khỏi phát một tiếng cảm thán.

“Bố Xà… Đây chính là nhà của ? Lớn thật đấy…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-1074-rot-cuoc-la-choi-tro-gi-4.html.]

Khóe miệng Bố Xà giật giật gượng một tiếng, xoay xuống ngựa.

“Đoạn đường còn , chúng bộ thôi… Bởi vì lối Bất Chiết Sơn của chúng là tuyệt mật, cho phép ngoài tiến …”

Hai vác đồ đạc lưng ngựa xuống, lúc mới thả ngựa , bước trong núi sâu.

Đường chân gai góc mọc đầy, căn bản thể gọi là đường.

Vân Bắc đ.á.n.h giá xung quanh một chút, càng thêm chắc chắn nơi nhiều năm qua , là một mảnh đất hoang.

“Con đường chúng đang … hẳn là đường về nhà của chứ?”

“Sao ?” Bố Xà thở hồng hộc dừng .

Vác một đống đồ lớn lưng, cũng mệt đứt .

“Đây căn bản là đường, mà là núi hoang mà…”

Vân Bắc chỉ về phía gốc cây cổ thụ bên cạnh.

“Đệ xem, rễ cây đan xen chằng chịt, mọc bừa bãi kiêng nể gì… Nếu thật sự là đường, tuyệt đối sẽ mọc những cái rễ cây ngông cuồng thế , sớm giẫm cho nhẵn bóng …”

“Ta chẳng với tỷ ? Bất Chiết Sơn của chúng cho phép ngoài tiến , thậm chí thợ săn xung quanh cũng chỉ hoạt động trong một khu vực quy định, nơi căn bản cho phép đặt chân tới… Đã cho phép đặt chân tới, thì lấy đường?”

Bố Xà tiếp tục leo lên , thở hổn hển giải thích: “Tỷ , trong núi chỉ vài , cho nên cũng hình thành đường , mỗi chúng núi, đều là tùy tiện chọn một con đường mà … Dù chúng chỉ cần cuối cùng đến cửa hang là …”

“Cửa hang?” Trong lòng Vân Bắc khẽ động: “Cửa hang đó… hẳn mới là cánh cửa thực sự tiến vùng trung tâm gia tộc các nhỉ?!”

… Qua cửa hang, tỷ mới tính là thực sự bước Bất Chiết Sơn, thấy Thần Hùng nhất tộc chúng …”

 

 

Loading...