Suy cho cùng, phụ nữ nào cũng thủ đoạn như Vân Bắc, rõ ràng mang độ tuổi loli, nhưng phát triển dáng vẻ của một ngự tỷ.
Nếu vì quá quen thuộc với Vân Bắc, lúc đột ngột mặt nàng, Bố Xà cũng chẳng dám nhận .
Lời của Bố Xà còn dứt, đột nhiên ý thức điều gì đó, mãnh liệt về phía Giả phu nhân.
“Sư tỷ… Tỷ đừng là, vị Giả phu nhân , chính là tỷ tỷ của tỷ nhé…”
“Nàng ! dung mạo giống đến chín phần… Nói thì, cũng chỉ khác biệt ở tuổi tác, nếu là quen thuộc với bọn họ, tuyệt đối thể phân biệt …”
Hơn nữa theo như nàng , lúc Vân Nam hẳn là mất ý thức, trở thành một cái xác hồn , đó chính là lý do vì khi Vân Bắc thấy bóng dáng nữ t.ử kinh ngạc đến .
Bây giờ kỹ , thể thấy rõ bọn họ giống đến tám chín phần, nhưng là cùng một .
“Giống tám chín phần? Thế là chứ?” Bố Xà chút thích thú về phía Giả phu nhân.
“Theo , hai tỷ các lớn lên trông hề giống … Thế nhưng tỷ tỷ của tỷ dung mạo cực kỳ tương tự với vị phu nhân …”
Hắn bỗng nhiên tò mò ghé sát Vân Bắc, ý cực kỳ sâu xa.
“Ta … Hai các tỷ rốt cuộc là sinh đôi thật, là giả ?”
“Đệ xem?!” Vân Bắc tủm tỉm.
Ánh mắt thâm sâu khó lường của nàng khiến nụ của Bố Xà lập tức tắt ngấm.
Hắn ngây Vân Bắc, sang căn phòng của Giả phu nhân, trong lòng dường như ngộ điều gì, cuối cùng chậm rãi thẳng , vô cùng bối rối nâng chén uống .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-1073-rot-cuoc-la-choi-tro-gi-3.html.]
Tiểu nhị đúng lúc mang rượu thịt lên, coi như tạm thời hóa giải sự lúng túng của Bố Xà.
Suy nghĩ một chút, Bố Xà cuối cùng vẫn đ.á.n.h trống lảng, gượng gạo thu hồi ánh mắt từ phía Giả phu nhân.
“ , sư tỷ… Tỷ thật sự cùng về Bất Chiết Sơn ?”
“Sao tự nhiên hỏi ?” Vân Bắc nhàn nhã gắp thức ăn.
“Bởi vì luôn cảm giác tỷ đang lợi dụng để chơi trò ve sầu thoát xác…” Bố Xà uống ực một ngụm rượu lớn, chậc chậc chép miệng: “Nói thật , tỷ rốt cuộc đang chủ ý gì?”
“Nghe ý tứ của , hình như hoan nghênh đến Bất Chiết Sơn cho lắm nhỉ…”
Ánh mắt khẽ nâng, Vân Bắc thong thả đặt đũa xuống.
“Chuyện đó thì … Chỉ là cảm thấy, nếu tỷ thật sự theo về đó, thấy cần thiết rõ ràng chuyện ở Bất Chiết Sơn cho tỷ … Nếu , sợ đến Bất Chiết Sơn , sẽ mượn cớ khó dễ tỷ…”
“Có gì mà khó dễ chứ? Chỉ vì là Nhân tộc… chỉ là thị nữ của thôi ?”
“ … Tỷ tỷ nhà các thúc bá của , nếu bọn họ đối xử với tỷ, nhất định sẽ tìm đủ cách để bắt nạt tỷ… Cho nên…”
Bố Xà chút ngượng ngùng gãi gãi đầu, khó xử : “Cho nên… nếu tỷ thật sự đến Bất Chiết Sơn, sẽ thể đối xử với tỷ như bây giờ nữa… Đến lúc đó, đối với tỷ lạnh nhạt, mới là cho tỷ… Nếu cứ chăm sóc tỷ như bây giờ, bọn họ chỉ càng nước lấn tới thôi…”
“Ồ… Ta hiểu , ý của là, an phận một kẻ Nhân tộc thấp hèn, bổn phận của … Ví dụ như là thị nữ của , thì ngoan ngoãn việc của một thị nữ?”
“… Chính là ý …” Dáng vẻ của Bố Xà càng thêm bối rối: “Nếu để tỷ thật sự thị nữ nhà chúng … Đừng là tỷ, ngay cả thấy cũng thấy cả khó chịu… Cho nên mới , tỷ thật sự theo , chỉ là đang chơi chiêu ve sầu thoát xác?”