Dạ Tu La dặn dò với vẻ mặt ngưng trọng như , nhất định là nguyên nhân, nếu đến mức khiến động dung như thế.
“Nhị gia gia… Nếu thực sự thì thôi … Cháu tự điều tra là !” Vân Bắc dứt khoát .
“Đợi !” Vân Kinh Phong vội vàng trầm giọng quát cản nàng .
Vân Bắc tuy dừng bước, nhưng vẫn thèm thẳng ông, dáng vẻ đó, rõ ràng là đang dỗi chuyện.
Nhìn bộ dạng trẻ con của nàng, Vân Kinh Phong bất đắc dĩ thở dài một tiếng.
“Được … Tình hình cụ thể, cũng , chỉ với … điều tra tin tức của Vong Nguyệt Lâu … cho nên, dẫn đích chạy tới đó…”
“Vong Nguyệt Lâu?!” Hàng mi của Vân Bắc run lên kinh ngạc, bỗng ngưng mắt Vân Kinh Phong: “Chỉ vì Vong Nguyệt Lâu, đích xuất mã?”
“ … thế?”
Ánh mắt của Vân Bắc khiến Vân Kinh Phong sinh lòng kinh dị, hồ nghi nàng.
“Không gì…” Vân Bắc bỗng nhếch môi , nụ tươi như hoa: “Chỉ là đột nhiên cảm thấy đúng, cháu nên tìm một chỗ trốn một chút…”
Sự bất thường như thần kinh của nàng khiến trong lòng Vân Kinh Phong kinh ngạc, khỏi hồ nghi nàng, nhíu c.h.ặ.t mày.
“Bắc Bắc… trong lòng cháu điều gì ?”
Với tính cách của Vân Bắc, lúc nàng khua chiêng gõ mõ bám theo mới đúng, ngoan ngoãn thuận theo ý bọn họ, thực sự tìm một chỗ trốn chứ?!
Cho nên, bộ dạng con lừa vuốt xuôi lông của Vân Bắc, ngược càng khiến trong lòng Vân Kinh Phong cảm thấy sự việc đúng.
“Nhị gia gia, gì , cháu hai tháng về, khi về chuyện vẫn là cho cháu … Cháu thể chuyện gì chứ…”
“Không đúng nhỉ?” Vân Bắc càng tỏ nhẹ nhàng bâng quơ, Vân Kinh Phong càng cảm thấy trong lòng nàng chuyện.
“Không đúng chỗ nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-1064-doan-ra-su-that-2.html.]
“Với tính cách của cháu, thể cam tâm tìm một chỗ ẩn nấp ?”
“Sao thể chứ?!” Vân Bắc bày vẻ mặt ngoan ngoãn: “Nhị gia gia, cháu vẫn còn nhớ cái Vong Nguyệt Lâu đó… Vân Gia Bảo chúng lúc suýt chút nữa thì hủy trong tay bọn chúng đấy…”
“ … Đây mới là điểm khiến cảm thấy khác thường!” Vân Kinh Phong gật đầu thật mạnh: “Với cái tính bao che khuyết điểm thù tất báo của cháu, lúc Vong Nguyệt Lâu suýt chút nữa khiến Vân Gia Bảo diệt tộc, bây giờ cháu đủ lông đủ cánh , thể báo thù ? Bây giờ cháu hô hào c.h.é.m g.i.ế.c xông lên, mới là bản tính của Vân Bắc cháu…”
“Nhị gia gia, đó là cháu của … Cháu của bây giờ trầm hơn nhiều !”
Vân Bắc cùng Vân Kinh Phong thảo luận chủ đề nữa, bỗng dang tay nhào về phía Bố Xà.
“Sư …”
Bố Xà vốn đang đó Vân Bắc và Vân Kinh Phong lầm bầm, đang xem đến mức khó hiểu, đột nhiên thấy Vân Bắc hô hào nhào tới như , trong lòng một cảm giác bất an theo bản năng, vội vàng lùi hai bước.
Đặc biệt là nụ rạng rỡ như ánh xuân đó của Vân Bắc, càng khiến cảm giác rợn tóc gáy như tính kế.
Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.
Câu dùng loại như Vân Bắc, càng thấy hiệu quả tức thì.
Kiểu của nàng, chắc chắn chuyện gì .
Đặc biệt là khi lầm bầm với Vân Kinh Phong lâu như , e rằng đối với , càng là chuyện gì.
Lập tức vội vàng xua tay, gượng lùi .
“Tỷ cần gọi thiết như , cũng cần rạng rỡ như … Tỷ gì thì cứ … Ta đang đây…”
“Sư , gì mà cự tuyệt ngàn dặm như ?”