“Không!” Trong cổ họng Kiều Đan Đao phát một tiếng nức nở.
Phẫn nộ!
Kinh hãi!
Không cam lòng!
Lão chậm rãi ngẩng đầu Vân Bắc, hình lảo đảo một cái, cuối cùng chống đỡ nổi, tựa vách đá từ từ sụp xuống.
“Không… Không thể nào… Sao thể… c.h.ế.t ở… đây…” Ánh mắt lão chằm chằm Vân Bắc, từ sự căm hận ban đầu chuyển thành sự hối hận.
Lão đáng c.h.ế.t ở đây!
Cuộc đời huy hoàng của lão mới chỉ bắt đầu!
Đặc biệt là c.h.ế.t trong tay một tiểu cô nương vô danh tiểu như thế .
Lão cam lòng!
“Ta đáng c.h.ế.t ở… đây… Không thể… c.h.ế.t…”
Kiều Đan Đao giãy giụa dậy, giống như hồi quang phản chiếu, thế mà thực sự lên .
Vân Bắc bất đắc dĩ lắc đầu, bước nhẹ lên .
“Kiều Đan Đao, thực ông vốn đáng c.h.ế.t… Bởi vì giữa và ông căn bản thù oán một mất một còn! ông quá tham lam! Ông thế mà thèm Linh Lung Tủy… Ông lòng tham, tâm tư thèm , đồng nghĩa với việc ông sẽ là một kẻ địch tiềm tàng… Hơn nữa còn là một kẻ địch vô cùng nguy hiểm…”
Ánh mắt Vân Bắc rơi l.ồ.ng n.g.ự.c lão, bĩu môi mang theo chút áy náy.
“Hơn nữa loại như ông… độc đoán chuyên quyền, coi trời bằng vung, căn bản rút kinh nghiệm, thấy khó mà lui… Lúc xử lý đám t.ử Kiều gia các , ông nên hiểu rằng, là nhân vật dễ chọc! ông vẫn ỷ tu vi cao của mà tính kế !”
Thân thể Kiều Đan Đao lảo đảo một cái, thần thái trong mắt biến mất thêm vài phần, ánh mắt Vân Bắc chút thất thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-1015-duong-nay-khong-thong-2.html.]
“Loại như ông, đạt mục đích sẽ bỏ qua! Vì tư d.ụ.c của bản , ông sẽ bất chấp tất cả để đối phó , thậm chí đối phó nhà của … Cho nên, là tự ông cắt đứt con đường sống của chính ! Nếu ông tuyệt tình như , cũng sẽ vô nghĩa như bây giờ!”
Kiều Đan Đao là một kẻ âm độc, lão thể vì một chuyện mà mưu tính nhiều năm, chờ thời cơ hành động, giống như việc lão phái Kiều Kiều đến bên cạnh nàng .
Người như , sẽ vì báo thù hoặc vì Linh Lung Tủy mà một nữa ẩn , chờ đợi một thời cơ thích hợp, lão sẽ nhảy c.ắ.n c.h.ặ.t lấy Vân Bắc, cho đến khi c.ắ.n c.h.ế.t nàng mới thôi.
Mối nguy hiểm tiềm tàng như , Vân Bắc mạo hiểm.
Nàng cũng dùng vài năm, thậm chí vài chục năm tương lai, để phòng một mối nguy hiểm .
Thay vì để những chuyện như hao tâm tổn trí, Vân Bắc thà âm độc một chút, bóp c.h.ế.t mối nguy hiểm từ trong trứng nước.
Nàng Bồ Tát, Phật tâm, đối với những kẻ đe dọa đến sự an nguy của , nàng sẽ bất chấp tất cả để tiêu diệt.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng nắm lấy chuôi kiếm, ánh mắt Vân Bắc về phía Kiều Đan Đao.
Lão dường như Vân Bắc định gì, ánh mắt vô cùng phức tạp nàng.
“Kiều gia… sẽ … để yên …”
“Vậy ?! theo … Kiều Nhất Phong tâm tư vĩ đại như …” Khóe môi Vân Bắc nở một nụ xa.
Đồng t.ử Kiều Đan Đao đột nhiên co rút: “Ngươi… cái gì…”
“Kiều Đan Đao, ông rèn giũa mài dũa Kiều Nhất Phong, là vì biến thành một thể kế thừa Kiều gia… theo , hề cảm kích sự rèn giũa của ông! Nói cách khác, trong lòng , hận ông thấu xương…”
Hơi nghiêng , Vân Bắc tà mị ghé sát tai Kiều Đan Đao.
“Kiều đại gia chủ, đời ông sai hai việc… Việc thứ nhất, chính là nên trêu chọc … Việc thứ hai… chính là nên chọn loại lòng hẹp hòi như Kiều Nhất Phong, thừa kế của Kiều gia…”