Phế Nữ Trùng Sinh: Đảo Loạn Càn Khôn - Chương 686: Công Lao

Cập nhật lúc: 2026-01-07 07:41:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng Toàn im trong xe ngựa.

Cúi đầu Hà Lâm vẫn còn đang mê man bên cạnh, tay ông vô thức vuốt ve gương mặt trắng ngần tì vết của nàng.

Trong đầu ông hiện lên dung nhan tuyệt trần của Hoa Mộ Thanh, vẻ kiều diễm vô song nhưng khiến vô cớ khuất phục, quy hàng.

Ánh mắt , rõ ràng là đôi mắt mờ sương dịu dàng của một thiếu nữ yếu đuối, nhưng chỉ cần khẽ liếc , toát vẻ kiêu ngạo coi thiên hạ như cỏ rác, một vẻ siêu phàm thoát tục.

Chính là dáng vẻ , khi nàng cúi , khẽ bên tai ông và : “Hoàng , ngoài Hà Lâm , sẽ tặng thêm cho ông một công lao phò rồng, ông thấy thế nào?”

Câu khiến Hoàng Toàn như sét đ.á.n.h ngang tai, tâm thần chấn động dữ dội.

Ông hiểu quá rõ lời hứa của Hoa Mộ Thanh ngụ ý điều gì.

Cũng chính vì , cuối cùng ông mới một lời nào, chỉ hành đại lễ thật sâu mặt nàng lui xuống.

Cả hai đều là những thông minh, cần , Hoa Mộ Thanh cũng hiểu rõ tấm lòng quy phục tuyệt đối của ông.

Đang chìm đắm trong những suy nghĩ miên man.

Bên ngoài xe, vang lên tiếng của hộ vệ: “Lão gia, Tiểu Lục vẫn .”

Hoàng Toàn giật , hạ giọng hỏi: “Còn thì ?”

Bên ngoài thoáng ngập ngừng, đáp: “Hà công t.ử… c.h.ế.t. Nhìn vết thương, hẳn là do thủ pháp của Tiểu Lục gây .”

Sắc mặt Hoàng Toàn đột nhiên biến đổi.

Hà Minh Kỳ quả nhiên thích khách do ông phái g-iết ch-ết, nhưng tên thích khách trở về.

Không cần hỏi, ông cũng hiểu rõ tên thích khách cuối cùng rơi tay ai.

Ông bất đắc dĩ khẽ, lắc đầu thở dài: “Chỉ sợ cũng chỉ như nàng … mới thể gánh nổi vinh quang của một quốc gia…”

Đang thở dài, thì bên cạnh đột nhiên động tĩnh.

Hoàng Toàn thu tâm tư, cúi đầu xuống, bình thản xuống.

Hà Lâm từ từ mở mắt , ban đầu chút sững sờ khi thấy ông, như chợt nhớ điều gì đó, nàng lập tức bật dậy, lớn tiếng: “Ông định gì! Hoàng Toàn, cảnh cáo ông, nếu phụ ông dám tính kế , nhất định sẽ tha cho ông !”

Hoàng Toàn bật , còn e ngại gì nữa mà nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng, giọng thoáng trở nên lạnh lùng và hiểm độc: “Không tha thì ? Thượng thư đại nhân, hết bản lĩnh là ai bắt cóc nữ nhi của chứ!”

Hà Lâm chợt ý thức điều gì đó, vội vàng rút tay , nhưng phát hiện thể thoát .

Nàng cố gắng nặn một nụ lấy lòng: “Hoàng , ông đừng như … Nếu ông thật lòng thích , cứ đến nhà cầu đàng hoàng cũng mà. Bắt cóc như thế , rốt cuộc cũng chẳng danh chính ngôn thuận gì…”

“Ha ha.”

Hoàng Toàn lớn, nàng, giọng lạnh : “Cầu ? Hà Lâm, chỉ chơi đùa với ngươi vài ngày thôi, ngươi thật sự nghĩ Hoàng Toàn ngu ngốc đến ? Ngươi là vị Vương phi mà Hoàng Thượng ngự ban cho Thần Vương đấy, bắt cầu , chẳng tự tìm đường ch-ết ?”

Hà Lâm thấy ông lộ bộ dạng như , kinh sợ hoảng hốt, liền co rúm : “Vậy… cũng nên báo cho phụ một tiếng chứ. Dù cũng là đại tiểu thư của phủ Thượng thư, thể cứ thế mà theo ngươi , một danh phận gì cả…”

Nàng còn hết câu, thì Hoàng Toàn ngắt lời.

“Hà tiểu thư, ngươi thật sự nghĩ rằng, bây giờ ngươi còn thể về ?”

Mắt Hà Lâm trợn tròn: “Ý ngươi là gì? Hoàng Toàn, ngươi ép ! Ta là Thần Vương phi đấy, ngươi bắt chỉ phụ , mà cả Đế Cực và Thần Vương cũng sẽ tha cho ngươi !”

Hoàng Toàn mỉm , vẻ mặt dửng dưng đè Hà Lâm xuống ghế trong xe ngựa: “Những gì ngươi dựa , cũng chỉ là cái vẻ bề ngoài mà thôi. Không ngươi, Đế Cực vẫn thể tìm một nữ nhân khác. tất cả những điều đó… chẳng còn liên quan gì đến ngươi nữa .”

“Xoẹt!”

Tiếng vải áo x.é to.ạc vang lên!

Hà Lâm thét lên ch.ói tai, giơ tay sức đ.ấ.m đá Hoàng Toàn: “Ngươi thể ! Không ! Tại ! Phù Dung, ả tiện nhân đó, ả phản bội ! Hoàng Toàn, ngươi thể động ! Cô cô của là tần phi trong cung, Hoàng Hậu nương nương còn khống chế phủ Thần Vương, vẫn còn giá trị với họ! Ngươi mà động , Hoàng Hậu sẽ g-iết ngươi đó!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-nu-trung-sinh-dao-loan-can-khon/chuong-686-cong-lao.html.]

Động tác của Hoàng Toàn khựng .

ngay đó, nụ của càng trở nên nham hiểm hơn: "Phải cảm ơn ngươi mới đúng, nhờ ngươi mà mới nhận một tin tức vô cùng quan trọng."

Hắn thô bạo x.é to.ạc y phục của nàng, man rợ: "Thấy ngươi 'nhiệt tình' như , cũng cho ngươi một bí mật mà ngươi ."

Rồi cúi đầu, ghé sát bờ vai trắng nõn của Hà Lâm, khẩy: "Dám tranh giành vị trí Thần Vương phi với đó, thì chính là tự tìm đến con đường c.h.ế.t. Hiểu ?"

Dứt lời, hung hăng c.ắ.n mạnh lên vai nàng!

Hà Lâm đau đớn thét lên một tiếng xé ruột!

ngay lập tức, trong đôi mắt nàng bùng lên ngọn lửa hận thù độc địa, Hoa Mộ Thanh! Hoa Mộ Thanh!!!

Chiếc xe ngựa lộc cộc lăn bánh con đường nhỏ hoang vắng, một bóng qua .

Trong xe, tiếng giằng xé và tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang vọng ngừng...

Sáng hôm .

Mộ Dung Trần hiếm khi thời gian nghỉ ngơi ở phủ, cùng Thịnh Nhi luyện tập võ nghệ buổi sáng, kiểm tra bài vở của con, đó đích đưa con đến trường.

Trên đường trở về, tình cờ bắt gặp Hoa Mộ Thanh lúc mới chậm rãi thức dậy, nàng uể oải dựa ghế mỹ nhân, vẻ mặt vẫn còn mơ màng ngái ngủ.

Nhìn dáng vẻ , khỏi khiến trái tim xao động...

Nha đầu vốn dĩ thông minh lanh lợi, dù thỉnh thoảng chút đãng trí, nhưng ánh mắt luôn sáng trong, chuyện đều giữ kín trong lòng với sự bình tĩnh và lý trí, bao giờ lộ vẻ ngây ngô như thế .

Giống hệt một con mèo nhỏ còn đang ngái ngủ, tỉnh táo hẳn!

Khi Mộ Dung Trần bước đến, còn thấy nàng ngáp một cái, gương mặt nhỏ nhắn mềm mại vô cùng!

Hắn cố nén ý , đón lấy bát t.h.u.ố.c bổ từ tay Xuân Hà, đưa đến mặt nàng, dịu giọng khẽ: "Tiểu thư, uống t.h.u.ố.c nào."

Hoa Mộ Thanh dường như vẫn kịp phản ứng, cầm lấy ngoan ngoãn uống hết.

Uống xong, nàng thấy một viên mứt đưa đến bên môi, liền tiện tay ăn .

Ăn xong, bên tai nàng vang lên tiếng trầm thấp: "Sao hôm nay ngốc nghếch như ?"

Hoa Mộ Thanh nhai viên mứt ngọt ngào, liếc một cái.

Rồi nàng trở , vỗ vỗ chỗ bên cạnh: "Ngồi đây ."

Mộ Dung Trần mỉm , xuống bên cạnh nàng, ôm nàng lòng, khẽ vuốt ve bàn tay nàng, bàn tay mềm mại ấm áp, còn lạnh lẽo vô cảm như nữa.

Hắn : "Dạo thể nàng đúng là khỏe hơn nhiều ."

Hoa Mộ Thanh gật đầu: "Ừm, đúng là lên nhiều. Thuốc của lão thần y quả thật hiệu nghiệm."

Mộ Dung Trần vuốt mái tóc nàng còn kịp chải chuốt: "Dù ông cũng là từng cứu cả nửa giang sơn. Gần đây nàng cũng buồn ngủ hơn, do t.h.u.ố.c ? Để lát nữa bảo Lâm Tiêu tới xem thử cho nàng."

Hoa Mộ Thanh cũng chẳng mấy để tâm, chỉ cảm thấy xoa đầu như thật dễ chịu, liền tựa sát , uể oải : "Chỉ là hôm nay em dậy muộn thôi, hôm qua em về muộn một chút."

Mộ Dung Trần liếc nàng: "Tối qua nàng vui vẻ lắm ?"

Hoa Mộ Thanh khẽ : "Vui vẻ gì chứ? Chỉ sợ em hỏng nhân duyên của Điện hạ , chỉ e Điện hạ trách phạt thôi!"

Mộ Dung Trần véo nhẹ cằm nàng: "Lại ăn đòn ?"

Hoa Mộ Thanh , ôm lấy cổ : "Nói thật, tối qua em suýt nữa thì trúng kế đấy. Sau lưng Hà Lâm, chắc chắn còn khác."

Mộ Dung Trần tối qua tin, chỉ là lúc xử lý xong chính sự thì Hoa Mộ Thanh ngủ nên tiện hỏi thêm.

Giờ nàng nhắc , : "Chẳng qua cũng chỉ quanh quẩn mấy kẻ đó mà thôi. Với năng lực của nàng , đủ để chạm tới lão già , còn ... nàng thử nghĩ xem?"

 

Loading...