Phế Nữ Trùng Sinh: Đảo Loạn Càn Khôn - Chương 524: Bôi Thuốc

Cập nhật lúc: 2026-01-06 06:55:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn đột ngột xoay , ôm chầm lấy tiểu nha đầu đang che mặt nức nở lưng .

Hắn chỉ ôm thật c.h.ặ.t, giữ thật c.h.ặ.t, bao giờ buông tay nữa.

Thế nhưng, cuối cùng vẫn chỉ khẽ vòng tay qua vai nàng, bất lực dịu giọng dỗ dành: "Đừng nữa, đừng nữa…"

Hoa Mộ Thanh vùi đầu lòng , gương mặt đẫm nước mắt khẽ nở một nụ .

nàng vẫn bộ giận dỗi, giơ tay đ.ấ.m mấy cái thật mạnh lên n.g.ự.c để tỏ vẻ đang giận. Ngay lập tức, Mộ Dung Trần bắt lấy tay nàng, giữ c.h.ặ.t áp lên n.g.ự.c .

Nàng bĩu môi, gương mặt giấu ý .

Không để phát hiện cố tình lóc yếu đuối để ép nhượng bộ, nàng liền vùi cả khuôn mặt lòng .

Một lúc lâu , nàng khẽ hỏi: "Mộ Dung Trần, vẫn đuổi ?"

Cánh tay Mộ Dung Trần bỗng siết c.h.ặ.t hơn, nhưng trả lời.

Hoa Mộ Thanh khẽ nhíu mày. Tên chịu một lời nào!

Nàng lập tức ngẩng đầu lên, nhưng vô tình kéo động vết thương, khiến nàng kìm mà rên khẽ: "Đ… đau quá…"

Hắn vội vàng buông tay.

Chỉ thấy tiểu nha đầu cúi đầu, vẻ mặt vui vết thương vai : "Điện hạ, còn xử lý vết thương cho ? Ta sắp mất m.á.u đến c.h.ế.t mất thôi."

Nhắc đến chuyện , lửa giận trong lòng Mộ Dung Trần bùng lên dữ dội.

Hắn vạt áo dính m.á.u gần nửa nàng, cố gắng kìm nén cơn giận dữ, xoay bước cửa. Vừa mở cửa, thấy mặt đất một khay gỗ đen. Bên đặt t.h.u.ố.c trị thương và băng vải.

Hắn bưng khay , đến bên chiếc giường nhỏ.

"Cởi áo ."

"Hả?"

Hoa Mộ Thanh ngây . Trên gương mặt trắng trẻo lập tức xuất hiện một tầng ửng hồng khó che giấu.

Nàng Mộ Dung Trần. Sự táo bạo khi chủ động hôn lúc giờ biến mất.

Đứng mặt lúc , chính là tiểu nha đầu ngày xưa từng khiến vô cùng yêu thích, hổ, giận dỗi.

Ánh mắt trở nên thâm trầm.

Hắn xoay , đến tủ, lấy một chiếc áo lót của : "Mặc cái , cởi chiếc áo dính m.á.u ."

Hoa Mộ Thanh liếc chiếc áo lót hiếm hoi màu trắng .

Nàng c.ắ.n môi, lén lút Mộ Dung Trần giơ tay, từ từ, từng chút một cởi áo khoác ngoài. Lại thấy Mộ Dung Trần đang đó, quang minh chính đại nàng.

Gương mặt nàng nóng ran, như sắp bốc cháy đến nơi.

Nàng c.ắ.n răng, mặt sang chỗ khác, dứt khoát kéo áo !

Để lộ chiếc yếm màu xanh lam nhạt thêu hoa đào nở rộ bên trong.

Màu lam vốn mang vẻ lạnh lẽo, càng nổi bật làn da trắng mịn của Hoa Mộ Thanh, trở nên trong suốt như băng tuyết, trắng nõn mịn màng đến mức khiến dám chạm . Điều khiến Mộ Dung Trần bất giác nhớ đêm hôm đó, của hai năm về .

Trong biển sâu của d.ụ.c vọng và khát khao, làn da từng môi lưỡi và những ngón tay , mang theo hương vị mềm mại, ngọt ngào như thạch ngọc, ngon đến mức gặm tận xương tủy.

Mà lúc , bờ vai nàng, m.á.u đỏ tươi thấm lên làn da mềm mại càng khiến tiểu nha đầu trông thêm phần yếu ớt, xinh kiều diễm, khẽ khàng khơi gợi lên tất cả d.ụ.c vọng và kịch độc giấu kín tận đáy lòng.

Ấy mà gương mặt nhỏ nhắn của nàng lúc nào cũng ửng hồng, còn cố gắng vẻ lạnh nhạt, thờ ơ, vướng bận d.ụ.c niệm, khiến chỉ trêu chọc, dày vò, khiến gương mặt xinh lạnh lùng hiện lên vẻ điên dại trong d.ụ.c vọng, c.h.ế.t cũng , dừng cũng xong.

Yết hầu Mộ Dung Trần khẽ siết .

"Bộp."

Chiếc áo lót phủ lên nàng.

Hoa Mộ Thanh kéo áo xuống, ngẩng đầu lên thấy Mộ Dung Trần xoay chỗ khác, đang bận rộn chuẩn t.h.u.ố.c trị thương.

Nàng khẽ thở phào một . chẳng hiểu , khi trái tim đang căng lên buông xuống, nàng cảm thấy chút thất vọng.

Nàng lén liếc bóng lưng cao ráo, tao nhã của Mộ Dung Trần. Nàng mím môi, khoác chiếc áo lót rộng lên .

Trên áo vẫn còn phảng phất hương thơm lành lạnh, quen thuộc tỏa từ cơ thể Mộ Dung Trần.

Mùi hương bao khiến nàng bừng tỉnh giữa đêm, day dứt nhớ nhung nguôi.

Nàng gần như tham lam hít một thật sâu.

Vuốt ve tay áo, chợt nhớ hình như đây là thứ hai nàng mặc y phục sát của thì !

Khẽ bật , nàng bỗng nhớ một chuyện, liền hỏi: "Điện hạ, chất độc công lực trong , giải hết ?"

Động tác pha chế t.h.u.ố.c của Mộ Dung Trần khựng một chút. Hắn xoay , bưng khay t.h.u.ố.c, xuống bên giường, mở chiếc bàn thấp mặt, đặt khay t.h.u.ố.c xuống.

Hắn hờ hững đáp: "Hỏi chuyện đó để gì?"

Hoa Mộ Thanh liếc bàn tay vẫn đang thoăn thoắt việc, và cả dáng vẻ chẳng thèm đoái hoài đến nàng lấy một cái.

Có chút bất mãn, nàng bĩu môi, nhưng hai gò má ửng hồng: "Thì là... giúp giải độc, lúc đó kinh mạch của còn khai thông, trong tình thế cấp bách cũng nghĩ nhiều. Sau ngẫm , hình như chất độc trong vẫn giải trừ ?"

Giọng líu ríu, mềm mại của nàng vang lên bên tai, khiến Mộ Dung Trần thoáng ngẩn .

Tiểu nha đầu , sự tồn tại sống động ngay mắt, giọng dịu dàng bên tai, tất cả đều là thật ? Chẳng lẽ đang mơ?

vẫn cụp mắt xuống, lạnh nhạt : " , vẫn còn hai phần độc công thể loại bỏ."

Hoa Mộ Thanh lập tức nhíu mày, gương mặt nhỏ nhắn nhăn , lẩm bẩm: "Khi ở Lan Nguyệt, may mắn cơ duyên, thông kinh mạch và đẩy hàn độc ngoài. Độc trong vẫn còn, bây giờ..."

Nghe , Mộ Dung Trần đột ngột ngẩng đầu, thẳng Hoa Mộ Thanh.

Bị ánh mắt chằm chằm, Hoa Mộ Thanh khẽ sững : "Sao ?"

nàng nhận thấy, trong đôi mắt sâu thẳm của Mộ Dung Trần, bao lớp kìm nén đến tột cùng, đột nhiên một thứ gì đó như buông lỏng .

Biểu cảm mang theo nét ác ý và trêu đùa mà Hoa Mộ Thanh từng quen thuộc gương mặt yêu dị tựa thần ma , dần dần hiện lên từng chút một.

Trong lòng Hoa Mộ Thanh lập tức dâng lên một dự cảm lành.

Quả nhiên, nàng thấy Mộ Dung Trần khẽ nhướn mày, tuy ngang ngược như nhưng cũng khác với vẻ trầm lạnh, đè nén .

Ánh mắt ánh lên một tia trêu chọc, khẽ , : "Giải độc thế nào ư? Tiểu Hoa Nhi, chẳng lẽ trong lòng nàng ?"

Hoa Mộ Thanh ngẩn , đầu óc "ong" lên một tiếng, lập tức hiểu ý đồ của Mộ Dung Trần.

Ngay lập tức, gương mặt nàng đỏ bừng đến tận mang tai!

"Mộ Dung Trần! Chàng đừng mơ!" Vừa , nàng đưa tay che n.g.ự.c!

Nhìn nàng, từ vành tai đến cổ đều ửng đỏ, vẻ kháng cự càng khiến khó lòng kiềm chế.

Ánh mắt Mộ Dung Trần nheo , khẽ ngoắc tay: "Để lộ vết thương , bôi t.h.u.ố.c cho."

Hoa Mộ Thanh trêu ghẹo, thể dễ dàng để lộ cơ thể cho chứ.

Không ngờ, Mộ Dung Trần liếc nàng một cái, lạnh nhạt: "Còn mau?"

Hoa Mộ Thanh khẽ cứng , nghĩ đến việc vết thương nếu xử lý sẽ , đành c.ắ.n môi, cảnh giác đề phòng , khẽ khàng kéo cổ áo xuống, để lộ bờ vai thương.

Trên bờ vai nhỏ nhắn, mềm mại , vết đ.â.m từ mũi d.a.o sâu, nhưng cũng đủ khiến làn da trắng ngần, tinh tế vết thương bất ngờ xé rách, trông dữ tợn xót xa.

Giờ đây m.á.u ngừng chảy, vết thương lật mép càng trở nên đáng sợ.

Biểu cảm gương mặt Mộ Dung Trần vốn thoáng dịu đôi chút, tối sầm xuống.

Hoa Mộ Thanh liếc thấy, trong lòng thoáng ấm lên, cúi đầu, khẽ : "Lúc nãy... vốn định dùng khổ nhục kế, nhân lúc thương thể tới gần Cảnh Như, tiện thể phế luôn một tay của ả..."

Chưa kịp hết câu, Mộ Dung Trần cắt ngang, giọng trầm lạnh: "Nàng tính đến việc thương?"

Hoa Mộ Thanh kịp phản ứng, liền gật đầu: " ! Chỉ như , mới thể... A!"

Nàng Mộ Dung Trần kéo mạnh gần, bàn tay gần như thô bạo, siết c.h.ặ.t lấy cằm nàng: "Ta cảnh cáo nàng bao nhiêu ? Không tự thương, nàng quên ?!"

Hoa Mộ Thanh ánh mắt của dọa cho giật , nhưng trong lòng mềm nhũn, nhẹ bẫng như những sợi liễu bay trong gió.

Nàng khẽ c.ắ.n môi, ngẩng đầu đôi mắt lạnh lẽo, giận dữ và phần tà mị của Mộ Dung Trần.

Nhỏ giọng nũng: "Kiều Kiều sai , điện hạ, đừng giận Kiều Kiều nữa mà~"

"!!!"

Ngón tay Mộ Dung Trần khẽ run lên.

Trước mắt , Tiểu Hoa Nhi đang dùng giọng điệu mềm mại, nũng nịu, đôi mắt long lanh như sắp , bờ vai trắng ngần lộ phòng , cứ như đang chờ nuốt sống !

Hắn lập tức buông Hoa Mộ Thanh , mặt cầm lấy lọ t.h.u.ố.c điều chế xong, ấn mạnh lên vết thương vai nàng.

"A! Đau quá!" – Hoa Mộ Thanh run rẩy một cái.

Quả nhiên tay Mộ Dung Trần lập tức nhẹ nhiều.

Hoa Mộ Thanh khẽ : "Lừa đấy, đồ ngốc!"

Nàng lén liếc gương mặt nghiêng tà mị, âm u của Mộ Dung Trần, rõ ràng, chân thật, còn là những giấc mơ mơ hồ do nhung nhớ dệt thành nữa, mà chính là , thật sự ở ngay mắt nàng.

Nàng khẽ thầm.

Mộ Dung Trần liếc sang, bắt gặp ánh mắt rạng rỡ của Hoa Mộ Thanh. Nàng đang mỉm hạnh phúc, đôi mắt lấp lánh niềm vui như những vì sắp rơi xuống trần gian.

Bàn tay khựng một nhịp, tiếp tục băng bó vết thương cho nàng. Vừa , hỏi: "Nàng thật sự ý định rời khỏi đây ?"

Hoa Mộ Thanh , mắt sáng rực lên, thẳng : "Ta cả!"

Mộ Dung Trần đáp, chỉ tập trung dải băng tay, cẩn thận băng bó vết thương cho nàng. Giọng chậm rãi: "Vậy , nàng định tính thế nào?"

Hoa Mộ Thanh chớp mắt, chút ngơ ngác: "Tính thế nào cơ?"

Rồi nàng bất chợt bật , hỏi ngược : "Điện hạ tính thế nào?"

Mộ Dung Trần khẽ lắc đầu: "Ta định gì cả. Long Đô vốn dĩ là nơi thể ở lâu dài."

Nghe , Hoa Mộ Thanh lập tức thẳng dậy, xích gần hơn: "Nếu điện hạ như , chi bằng chúng cùng tư bôn trốn ?"

Động tác của Mộ Dung Trần khựng ngay tức khắc. Hắn nàng, thể tin tai : "Nàng nàng cái gì hả?!"

Hoa Mộ Thanh thản nhiên đáp, mặt hề biến sắc, còn chút tự hào: "Ta đang dụ dỗ Thần Vương điện hạ tôn quý của Long Đô bỏ trốn theo đó!"

"..."

Mộ Dung Trần nàng hồi lâu, bỗng bật một tiếng lạnh: "Nàng cũng chỉ là một con hồ ly nhỏ mồm mép tép nhảy mà thôi."

Hoa Mộ Thanh phục: "Ta là loại chỉ giỏi ba hoa chích chòe nhé!"

Mộ Dung Trần liếc xéo nàng: "Ồ? Không chỉ giỏi suông? Vậy bây giờ, giúp bổn vương giải độc ."

Hoa Mộ Thanh lập tức cứng đờ : "Mộ Dung Trần! Chàng vẫn còn chịu buông tha chuyện đó !"

Trong mắt Mộ Dung Trần lóe lên ý . Hắn liếc nàng, giọng điệu nhàn nhạt: "Dụ dỗ bổn vương, chịu trách nhiệm thỏa mãn nhu cầu thể của bổn vương, lý do gì để bổn vương theo nàng?"

"..."

Hoa Mộ Thanh nghiến răng ken két: "Chẳng lẽ thích ?"

Động tác tay Mộ Dung Trần khựng . Cuối cùng, vẫn cẩn thận buộc c.h.ặ.t dải băng, thu tay về, nàng: "Rốt cuộc nàng cái gì?"

Hoa Mộ Thanh chút hụt hẫng trong lòng, nhưng nàng mỉm : "Thật , lúc điện hạ đưa rời , trong lòng cũng hiểu, là vì Đế Cực đang dùng tính mạng của và Thịnh Nhi để uy h.i.ế.p ."

Sắc mặt Mộ Dung Trần khẽ biến đổi. Hắn liếc Hoa Mộ Thanh, dù ngạc nhiên khi nàng chuyện, nhưng khi tâm tư của nàng toạc như , vẫn cảm thấy... chút ngượng ngùng.

Hoa Mộ Thanh hề nhận sự bối rối thoáng qua đó, nàng tiếp tục : "Ta cũng , năm xưa Đế Cực những chuyện thể tha thứ với ... và những yêu của . Điện hạ vốn thể rời khỏi Long Đô , nhưng nay vẫn cam tâm tình nguyện chịu sự khống chế của Đế Cực, chăng... là vì thứ gì đó vô cùng quan trọng đối với , đang Đế Cực giam giữ?"

Mộ Dung Trần nàng. Cô nương thật thông minh, nàng đem sự thông minh dùng lên khác cũng để ý. bây giờ, sự thông minh lanh lợi đến cực điểm khiến gai .

Thấy im lặng, Hoa Mộ Thanh tiếp: "Ta giúp điện hạ. Điện hạ gì, hãy để giúp , ?"

Mộ Dung Trần vẫn trả lời.

Hoa Mộ Thanh cũng vội, lặng lẽ chờ đợi câu trả lời của .

Ngoài cửa sổ, những chú chim sẻ nhỏ bé bay qua, đậu xuống tán cây đa rậm rạp trong sân, ríu rít hót vang.

Không qua bao lâu, một giọng trầm lạnh vang lên: "Mẫu , đang trong tay ông ."

Hoa Mộ Thanh giật . Nàng chợt nhớ đến những lời Thanh Hoàng từng kể, thì những lời đồn đại năm xưa là thật.

Mẫu của Mộ Dung Trần, năm xưa c.h.ế.t thấy xác, từng rằng Tô Mộ vẫn còn sống.

Nàng khẽ nhíu mày, Mộ Dung Trần chậm rãi tiếp: "Năm xưa ở Đại Lý, Cảnh Như Thủy từng dùng tính mạng của mẫu để uy h.i.ế.p, bắt theo ả hồi kinh, giúp ả g.i.ế.c . Ta đồng ý. Về , ả báo tin đang ở Đại Lý cho Đế Cực."

Thì !

Bấy lâu nay Hoa Mộ Thanh luôn nghi hoặc, Mộ Dung Trần rõ ràng là giỏi ẩn giấu hành tung, tại đúng thời điểm then chốt ở Đại Lý, bỗng nhiên bại lộ?

Hóa là do Cảnh Như Thủy!

Năm xưa ả uy h.i.ế.p nàng đủ, còn lôi kéo Mộ Dung Trần cảnh hiểm nghèo như !

"Người đàn ông của , tại g.i.ế.c vì ngươi chứ?! Ngươi mơ giữa ban ngày !"

Mộ Dung Trần vẻ mặt phẫn nộ, bất bình cho của nàng, sự lạnh lẽo và tê dại trong lòng mỗi khi nhắc đến mẫu , dần dần thế bằng một luồng ấm áp.

Hắn kìm , đưa tay nắm lấy hai ngón tay của Hoa Mộ Thanh, nhẹ nhàng vuốt ve, : "Sau khi trở về Long Đô, hành tung của Cảnh Như Thủy cũng Đế Cực phát hiện. Lúc đó ông mới thì mẫu đang trong tay ả! Ngay lập tức, ông sai đưa con của Cảnh Như Thủy cung."

Hoa Mộ Thanh giật kinh ngạc, thật lợi hại!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-nu-trung-sinh-dao-loan-can-khon/chuong-524-boi-thuoc.html.]

Đứa con , chính là nhược điểm chí mạng của Cảnh Như Thủy!

Đế Cực căn bản cần dùng thêm bất kỳ thủ đoạn nào, chỉ cần khống chế đứa bé , Cảnh Như Thủy sẽ ngoan ngoãn dâng lên tất cả những gì ông .

Sau đó, nàng Mộ Dung Trần tiếp: "Khi đó, Cảnh Như Thủy lập tức đến quỳ ở Long Uyên Cung, quỳ bậc thềm, quỳ ròng rã ba ngày trời, Đế Cực mới chịu cho ả yết kiến."

Hoa Mộ Thanh khỏi cảm thấy chấn động.

Quả nhiên là đế vương của quốc gia hùng mạnh nhất Cửu Châu!

Phải cố gắng kìm nén nỗi nhớ nhung yêu đến tận xương tủy, để mài mòn hết chút hy vọng và may mắn cuối cùng trong lòng Cảnh Như Thủy, triệt để đảm bảo thứ mà nhất định gọn trong tay.

"Ngày hôm , Đế Cực cho triệu cung, rằng, ông đón mẫu trở về cung, sắc phong Phó Hậu. Nếu đồng ý, ông sẽ để đích đến đón mẫu ."

Hoa Mộ Thanh trợn to mắt. Mộ Dung Trần cô độc suốt hơn hai mươi năm, tâm nguyện lớn nhất trong lòng lẽ chính là từng hưởng tình phụ mẫu.

Đưa yêu cầu như , chẳng khác nào nhét một miếng thịt còn vương m.á.u miệng cọp, thể từ chối ?!

Tên Đế Cực , năng lực khống chế lòng thật sự quá đáng sợ!

Ngay cả nàng cũng khỏi nổi da gà khắp , huống chi là Mộ Dung Trần lúc .

Nàng nhịn , hỏi: "Điện hạ, đồng ý ?"

Mộ Dung Trần gật đầu: "Ta thể đồng ý. Mẫu , tuyệt đối thể tiếp tục chịu đựng sự sỉ nhục và giày vò của ông thêm một nào nữa."

Qua giọng của , nàng hiểu rằng, năm xưa khi Tô Mộ m.a.n.g t.h.a.i Mộ Dung Trần, lẽ đó là một quá trình êm gì.

Hoa Mộ Thanh hiểu rõ trong lòng, cũng chuyện nếu Mộ Dung Trần nhắc đến, nàng nên hỏi thêm.

Vẻ mặt nàng lộ bất kỳ suy nghĩ nào, chỉ nhẹ nhàng gật đầu: "Vậy nên, hiện giờ Đế Cực đang ép buộc đón bá mẫu cung ?"

Mộ Dung Trần thấy nàng khẽ gọi một tiếng "bá mẫu", ánh mắt d.a.o động, liếc nàng, lắc đầu: "Chưa."

Hoa Mộ Thanh khó hiểu, khẽ "Hửm?" một tiếng: "Sao như ?"

Theo những gì nàng từng , Đế Cực hẳn là yêu Tô Mộ sâu đậm, nếu bà còn sống, chắc chắn sẽ nghĩ cách để đưa bà về bên cạnh mới đúng.

Tại ... đến giờ vẫn động thủ?

Mộ Dung Trần lộ vẻ giễu cợt: "Cả đời ông quá nhiều thứ, tuổi càng cao càng nỡ buông tay. Trong cung, đủ thế lực kiềm chế lẫn , trong triều, vô quan thần dõi theo, bên ngoài miệng lưỡi dân chúng. Sao ông dám mạo hiểm những chuyện trái với luân thường đạo lý, để đ.á.n.h mất sự uy nghiêm của một hoàng đế."

Hoa Mộ Thanh chợt hiểu , trách nào Đế Cực Mộ Dung Trần mặt.

Chỉ khi Mộ Dung Trần tự đón mẫu trở về, Đế Cực mới lý do để ép Tô Mộ trở thành phi tần, giữ bà bên cạnh.

Hoa Mộ Thanh khẽ cau mày: "Vậy hiện tại, ông đang giam giữ bá mẫu ở ?"

Mộ Dung Trần trầm mặc, .

Hoa Mộ Thanh suy nghĩ một lát : "Hiện giờ hành động của điện hạ ràng buộc đủ đường, để tìm tung tích bá mẫu nhé."

Mộ Dung Trần nàng, một lát , giọng trầm thấp như một tiếng thở dài bất đắc dĩ: "Vốn dĩ để nàng cuốn những chuyện ."

Hoa Mộ Thanh mỉm : "Dù thì cũng ! Ta nhất định những việc ."

Mộ Dung Trần nghiêng khuôn mặt tà mị như ngọc, hỏi: "Tại ?"

Hoa Mộ Thanh khẽ , xích gần , giọng nhẹ như gió thoảng, mềm mại như tơ lụa, mang theo hương thơm dìu dịu: "Bởi vì... Kiều Kiều vẫn còn , thể đội phượng quan hà bội, trong sự chúc phúc của muôn dân và thiên hạ, một cách đường đường chính chính..."

Nàng càng dịu dàng hơn, ngẩng đầu thẳng mắt Mộ Dung Trần: "Gả cho điện hạ đấy."

"!!!"

Mộ Dung Trần c.h.ế.t lặng tại chỗ.

Rõ ràng giọng nàng nhẹ nhàng mềm mại, nhưng như tiếng sét, đồng thời vang lên trong tâm trí và não bộ , khiến linh hồn như vỡ vụn thành từng mảnh, khiến tâm thần tan tác còn hình dạng.

Lý trí của , sụp đổ.

Sự bình tĩnh của , vỡ nát.

Hắn cứ ngẩn ngơ con hồ ly nhỏ đang xa như thể đang vẫy đuôi mặt , đột nhiên vươn tay nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng, siết c.h.ặ.t trong lòng bàn tay.

Giọng run nhẹ: "Vì tất cả những điều , đáng ?"

Hoa Mộ Thanh thu nụ , nghiêm túc nam nhân tuyệt mỹ, nhưng cũng đầy tà mị mặt, một lúc , nàng gật đầu: "Đáng chứ, Mộ Dung Trần, đời kiếp , đều nợ ."

"Đời kiếp ?" Mộ Dung Trần nàng.

Hoa Mộ Thanh khựng một thoáng, tự hỏi: "Có nên cho chuyện là Tống Vân Loan chuyển sinh ?"

Nàng mấp máy môi: "Thật ... một chuyện..."

"Cốc cốc."

Bỗng nhiên, tiếng gõ cửa vang lên.

Hoa Mộ Thanh ngừng , Mộ Dung Trần liếc nàng một cái.

Ngoài cửa vang lên giọng Quỷ Nhị: "Điện hạ, tiểu thư, bên phủ Thân Vương, Tống đại nhân của Đề Đốc Cửu Môn, hiện đang dẫn binh canh giữ bên ngoài, chuyện khẩn gặp điện hạ, xin điện hạ hạ giá ngoài gặp mặt."

Lúc Hoa Mộ Thanh mới sực nhớ : "Trước đó sai Xuân Hà tìm di mẫu và di trượng. Chắc là di trượng điện hạ đưa , vì giữ gìn thanh danh cho , thể công khai đòi , nên mới dùng lý do ."

Mộ Dung Trần liếc mắt nàng, hờ hững hỏi: "Vị di trượng của nàng, từ ?"

Hoa Mộ Thanh chớp mắt: "Phu nhân của Đề Đốc Cửu Môn chính là Công Chúa của nước Lan Nguyệt đó! Tỳ tỷ của mẫu , chẳng chính là di mẫu của !"

"......"

Mi mắt Mộ Dung Trần khẽ giật. Thế lực của nước Lan Nguyệt thẩm thấu sâu Long Quốc đến mức ư?

vẫn lắc đầu: "Vết thương của nàng còn lành, mắt cần về."

Hắn chẳng buồn quan tâm với Hoa Mộ Thanh là di mẫu ngoại tổ mẫu gì, chỉ riêng việc hôm nay nàng đến nhà Cảnh Như Nhân dự tiệc mà bọn họ hề ngăn cản, Mộ Dung Trần còn chút thiện cảm nào với nhà họ.

Nếu rõ nhân phẩm trung dũng của Tống Vũ Đồng, lẽ cho rằng cả nhà chẳng khác gì Hoa gia năm xưa, nơi Hoa Mộ Thanh từng ở.

Hoa Mộ Thanh liền hiểu ngay đang nghĩ gì.

Nàng bật , kéo nhẹ tay : "Di mẫu và di trượng thật sự đối xử với ! Chàng đừng suy nghĩ lung tung, hơn nữa, vẫn là một cô nương gả , cứ ép thế cũng ! Nếu di trượng ầm ĩ lên tới hoàng đế, hoàng đế mà phát hiện , tính ?"

Mộ Dung Trần nhíu mày.

Hắn liếc Hoa Mộ Thanh đang kéo ngón tay , bỗng giễu cợt: "Nàng còn là cô nương gả ư?"

"…"

Hoa Mộ Thanh lập tức rụt tay , đôi mắt giận dữ liếc một cái: "Chàng mà thêm một lời nào nữa, giận thật đấy!"

Mộ Dung Trần khẽ nhếch môi : "Nàng thử giận cho bổn vương xem nào?"

"…"

Mặt Hoa Mộ Thanh đỏ bừng, một lúc lâu mới c.ắ.n môi : "Rốt cuộc thế nào?"

"Muốn thế nào ư?"

Ánh mắt Mộ Dung Trần đột nhiên lướt từ xuống nàng, khẽ đầy ẩn ý: "Kinh mạch Nhâm Đốc của nàng, thật sự khai thông ?"

Hoa Mộ Thanh vội vàng đưa tay che n.g.ự.c, cảnh giác: "Chàng định gì? Ta cho , khi thành thì đừng hòng mà mơ tưởng!"

Thành

Một dòng cảm xúc tê dại ấm áp quen thuộc trào dâng từ sâu thẳm đáy lòng , trong khoảnh khắc lan tỏa khắp tứ chi, thấm từng tế bào.

Mộ Dung Trần khẽ , ngước mắt Hoa Mộ Thanh, giọng điệu trêu chọc: "Ai hứa với nàng là nhất định sẽ cưới nàng cơ chứ?"

Hoa Mộ Thanh trừng mắt, vẻ mặt thể tin : "Mộ Dung Trần, chẳng lẽ định lừa gạt phủi tay bỏ mặc ?!"

"Ha."

Mộ Dung Trần bật thành tiếng, đưa tay nhéo nhẹ chiếc cằm nhỏ nhắn của nàng: "Về đó thì ngoan ngoãn dưỡng thương cho thật . Tất cả những việc nàng , nhất định hết sức cẩn thận, hiểu ?"

Hoa Mộ Thanh bĩu môi, tỏ vẻ cần nhắc nhở: "Còn cần dặn dò ."

Thấy Mộ Dung Trần định dậy rời , nàng bỗng cảm thấy thời gian ngắn ngủi bên trôi qua quá nhanh, kìm mà hỏi một câu: "Điện hạ… đến Đề Đốc phủ thăm ?"

Mộ Dung Trần khựng một nhịp, đầu tiểu cô nương đang ngước đôi mắt to tròn, ánh mắt tràn đầy mong chờ .

Khóe môi khẽ nhếch lên: "Lại bổn vương trèo tường lẻn ? Vậy nàng chuẩn sẵn sàng để giúp bổn vương giải độc đấy?"

"Chàng… thôi, nhất là đừng đến nữa thì hơn!" Hoa Mộ Thanh nghiêm mặt đáp, cố tỏ mong đợi.

"Hừ. Cái đồ giả vờ, miệng lưỡi thì dẻo quẹo, chỉ cái là giỏi."

Mộ Dung Trần bật thành tiếng, trêu chọc nàng.

Hoa Mộ Thanh trừng mắt đáp trả: "Ta giả vờ!"

Mộ Dung Trần mỉm liếc nàng một cái, lắc đầu, ngoài phân phó: "Bảo Linh Nhị chuẩn một bộ xiêm y tươm tất cho tiểu thư, đưa nàng về phủ Đề Đốc Cửu Môn."

Hoa Mộ Thanh c.ắ.n môi, lẩm bẩm một : "Ta chỉ ngoài miệng, trong lòng cũng nghĩ thật lòng mà! Hứ!"

Nhìn theo bóng lưng Mộ Dung Trần dần khuất cánh cửa.

Một lúc lâu , nàng bỗng gục xuống chiếc bàn thấp, khẽ thở dài một thật dài, trút bỏ gánh nặng.

Cuối cùng… cuối cùng thì…

Dốc hết tâm huyết và nỗ lực, rốt cuộc nàng cũng thể một nữa đuổi theo bước chân .

Dù rằng, để thể sánh vai bước cùng con đường dài phía , vẫn còn một cách xa.

Con đường phía , lẽ còn đầy rẫy những chông gai và thử thách, nhưng khoảnh khắc , Hoa Mộ Thanh chỉ cảm thấy một niềm thỏa mãn dâng trào trong lòng.

Nàng mỉm nhẹ nhõm, khẽ khép đôi mắt .

Hít hà mùi hương lạnh lùng quen thuộc mà nàng luôn cảm thấy an tâm vương vấn , cuối cùng nàng cũng chìm một giấc mộng ngọt ngào đầu tiên hơn hai năm dài đằng đẵng.

__

Khi Hoa Mộ Thanh nữa mở mắt , ánh sáng bên ngoài khẽ khàng len lỏi phòng, dịu dàng mà chậm rãi, khiến nàng trong chốc lát thể phân biệt là bình minh đang hé rạng hoàng hôn đang buông xuống.

Nàng vén rèm dậy, thấy Xuân Hà đang khom lưng cẩn thận gấp gọn y phục.

Nghe thấy tiếng động khẽ khàng, Xuân Hà đầu , mừng rỡ reo lên: "Tiểu thư, tỉnh ạ?"

Đầu óc Hoa Mộ Thanh còn chút choáng váng, liền cất tiếng hỏi: "Bây giờ là giờ nào ?"

Xuân Hà nhanh ch.óng bước tới đỡ nàng dậy: "Đã là giờ Mão ba khắc ạ. Từ chiều hôm qua, khi lão gia đưa trở về phủ, vẫn ngủ say sưa mãi cho đến tận bây giờ."

Hoa Mộ Thanh khẽ nhíu mày, chút kinh ngạc: "Ta ngủ lâu đến ?"

Xuân Hà mỉm đáp: "Tối qua Quỷ Tam lặng lẽ đến đây một chuyến, rằng trong t.h.u.ố.c trị thương mà điện hạ bôi cho hôm qua thêm một chút t.h.u.ố.c mê."

Thảo nào… hóa , bảo nàng ngủ say đến thế.

Hoa Mộ Thanh khẽ gật đầu, xuống vết thương vai, cảm giác đau đớn âm ỉ đang dần trở . Lúc nàng mới phát hiện , chiếc y phục lót bên trong nàng… là của Mộ Dung Trần.

Khuôn mặt nàng lập tức ửng đỏ, vô thức c.ắ.n nhẹ môi , cố gắng kiềm chế sự bối rối.

Xuân Hà giả vờ như thấy gì, mỉm : "Hôm qua là Linh Nhị đưa tiểu thư về phủ, lão gia cũng chỉ sai tiễn tiểu thư đến tận ngoài viện, đó nô tỳ mới đón tiểu thư . Sau đó, lão gia và biểu tiểu thư cũng tới thăm , nhưng thấy tiểu thư vẫn còn hôn mê nên tiện phòng. Chỉ Thịnh Nhi thiếu gia là lo lắng yên, thức trắng đêm đến tận nửa đêm, mệt quá mới ngủ ."

Ý tứ trong lời của Xuân Hà là, ai khác thấy bộ y phục Hoa Mộ Thanh lúc .

Hoa Mộ Thanh khẽ ho một tiếng, cố gắng giữ vẻ tự nhiên, gì thêm.

Xuân Hà tiếp tục : "Bộ y phục dính m.á.u hôm qua của tiểu thư, Linh Nhi cũng mang về đây , nô tỳ đang để ở ngoài phòng, vẫn kịp giặt. Tiểu thư, xem… nên xử lý thế nào ạ?"

Trên gương mặt Hoa Mộ Thanh, vẻ hổ cũng dần phai bớt. Nàng ngập ngừng một chút : "Cứ để đó , rửa mặt."

Xuân Hà khẽ gật đầu, đáp lời Hoa Mộ Thanh: "Tiểu thư, vết thương của thể tiếp xúc với nước ạ. Để nô tỳ giúp tắm rửa nhé?"

Hoa Mộ Thanh cũng khách sáo, gật đầu đồng ý để Xuân Hà hầu hạ.

Thế là hai cùng bước phòng tắm.

Ở bên ngoài, một tiểu nha trông thấy Hoa Mộ Thanh tỉnh giấc, mừng rỡ vội vàng chạy báo tin vui cho Lan Anh. Bà lo lắng cho Hoa Mộ Thanh suốt cả một đêm dài.

Nghe tin, Lan Anh vui mừng khôn xiết, thậm chí còn chẳng kịp báo cho Tống Vũ Đồng một tiếng, vội vã chạy ngay đến viện nhỏ của Hoa Mộ Thanh.

Vừa vén rèm cửa bước , bà liền thấy bộ y phục dính đầy m.á.u me đặt chiếc ghế dài ngoài phòng.

Sắc mặt bà lập tức đổi, bước nhanh tới cầm bộ y phục lên xem xét thật kỹ. Khuôn mặt vốn luôn tươi tắn, phóng khoáng của bà giờ phút chốc trở nên u ám, tối sầm .

Khí chất của vị Công Chúa Lan Nguyệt Quốc năm xưa, thứ mà bà cố gắng che giấu suốt bao năm nay, đột nhiên bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Bà lập tức xoay , sải bước nhanh ch.óng đến cửa phòng tắm.

Bên trong, tiếng nước chảy róc rách vang lên nhẹ nhàng, hòa lẫn với tiếng trò chuyện của Hoa Mộ Thanh và Xuân Hà: "Hôm qua phủ Nhị Công Chúa xảy chuyện lớn như , bên ngoài những lời đồn đại gì ?"

- "Nô tỳ cũng vài câu ạ. chỉ là mấy hạ nhân trong phủ bàn tán xôn xao, rằng lão gia vì cứu tiểu thư, e là sẽ dính líu đến những chuyện tranh đấu của hoàng gia."

Tiếng thở dài đầy bất lực của Hoa Mộ Thanh khe khẽ vang lên: "Rốt cuộc thì cũng liên lụy đến di trượng . Nếu khi bắt , còn thể lấy cớ cứu . giờ vì danh dự của , nhất định sẽ ngoài, e rằng sẽ Hoàng Thượng nghi ngờ..."

"Đừng nghĩ đến mấy chuyện vớ vẩn đó nữa!"

Lời của Hoa Mộ Thanh còn dứt, Lan Anh đột ngột xông phòng cắt ngang.

Chủ tớ hai đều giật kinh hãi. Xuân Hà theo phản xạ tự nhiên giơ tay che chắn mặt Hoa Mộ Thanh, nhưng Lan Anh kéo mạnh sang một bên. Bà bước nhanh tới, cúi đầu vết thương vai Hoa Mộ Thanh đang bọc một lớp da cừu chống nước cẩn thận, bên trong vẫn còn dán t.h.u.ố.c.

Bà nhíu mày , vẻ mặt đầy lo lắng: "Cái ả điên đáng c.h.ế.t đó! Ta nhất định sẽ cho nàng một bài học nhớ đời!"

Hoa Mộ Thanh ánh mắt bà chằm chằm đến rợn cả sống lưng, vội vàng lên tiếng: "Di mẫu, chỉ là một vết thương nhẹ thôi mà, gì đáng lo ngại ạ…"

 

Loading...