Phế Nữ Trùng Sinh: Đảo Loạn Càn Khôn - Chương 478: Nhân Duyên
Cập nhật lúc: 2026-01-05 14:56:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi nhận quẻ xong, Tống Huệ phần ủ rũ, tuy trong lòng cảm thấy bất an nhưng cũng chẳng rõ điều gì sắp xảy đến.
Hoa Mộ Thanh kéo Tống Huệ rời khỏi đại điện, cả hai dạo bước giữa khu quảng trường náo nhiệt với những sạp hàng nhỏ san sát.
Vẻ ngoài sang trọng, trang phục lộng lẫy cùng đoàn tùy tùng đông đảo của hai nàng khỏi thu hút sự chú ý. Ai nấy đều nhận đây là những tiểu thư khuê các danh giá, các chủ sạp hàng nhanh ch.óng xúm , nhiệt tình chào mời, giới thiệu đủ loại hàng hóa.
Tống Minh và Thịnh Nhi cũng reo vui, chạy hết sạp đến sạp khác, mắt tròn mắt dẹt ngắm nghía những món đồ bắt mắt, tỏ vẻ vô cùng thích thú.
Tống Huệ vẻ vui vẻ hơn, sang Hoa Mộ Thanh, giọng hào hứng: “Biểu tỷ, đến Đa Phúc Tự thì nhất định mua một sợi dây tơ hồng cầu nhân duyên. Đây là thứ nổi tiếng nhất ở chùa đó. Tỷ cây Nguyệt Thần ở đằng kìa?”
Hoa Mộ Thanh theo hướng tay Tống Huệ chỉ. Giữa quảng trường sừng sững một cây cổ thụ khổng lồ, mười mấy ôm mới xuể. Tán cây xum xuê như một đám mây xanh, che rợp cả một trời.
Trên những cành cây to khỏe buộc chi chít những dải lụa đỏ. Có dải còn mới nguyên, dải phai màu theo thời gian, khẽ lay động trong gió, tạo nên một khung cảnh rực rỡ, đẽ ánh nắng xuân.
Rất nhiều thiếu nữ và phu nhân tay cầm dây đỏ, thì ngượng ngùng, thì tràn đầy hy vọng, cẩn thận buộc lên cành cây. Khung cảnh khiến cảm thấy ấm áp, như một bức tranh sống động chứa đựng những ước mơ và khát vọng.
Tống Huệ : “Nếu trong lòng tỷ thương, mua một sợi dây nhân duyên, buộc lên cây Nguyệt Thần ? Xem như gửi gắm một lời nguyện ước, cầu mong cho tình cảm thuận lợi, hạnh phúc viên mãn.”
Ban đầu, Hoa Mộ Thanh ý định đó, nhưng khi thấy cây Nguyệt Thần rợp bóng dây đỏ, lòng nàng bỗng xao xuyến.
Thấy Tống Huệ ý trêu chọc, nàng hề ngại ngùng, ngược còn mỉm dịu dàng.
Xuân Hà hiểu ý, nhanh ch.óng mua hai sợi dây nhân duyên loại nhất. Một sợi đưa cho Hoa Mộ Thanh, một sợi đưa cho Tống Huệ.
Tống Huệ bật : “Biểu tỷ thật là kín tiếng. Kể cho một chút thôi, đó… đang ở Long Đô ?”
Hoa Mộ Thanh cầm sợi dây nhân duyên, ngắm nghía hình hoa song sinh liền cành thêu bằng chỉ vàng tỉ mỉ, ý nghĩa vô cùng .
Nàng mỉm , cùng Tống Huệ đến tán cây, chọn một cành to chắc chắn, khẽ giơ tay buộc dải lụa đỏ lên đó.
Tống Huệ chu môi tỏ vẻ phục, cũng buộc dây của lên. Bất chợt, nàng Hoa Mộ Thanh khẽ : “Phải, đó đang ở Long Đô.”
Tống Huệ mừng rỡ, quên cả việc cầu nguyện còn dang dở, vội sang Hoa Mộ Thanh: “Là ai ? Nếu tỷ ngại, sẽ nhờ phụ mời đó đến phủ chúng một chuyến, ?”
Nàng chỉ nghĩ Hoa Mộ Thanh ngại ngùng nên tiện chủ động, nào ngờ khi gặp mà Hoa Mộ Thanh nhắc đến, nàng kinh ngạc đến suýt mất hồn, chỉ thiếu điều cho rằng biểu tỷ nhận nhầm , khiến bản lúng túng đến mất cả thể diện.
Hoa Mộ Thanh khẽ mỉm , ngắm dải dây tơ hồng do chính tay buộc lên, khẽ lay động theo gió như thể Nguyệt Lão trời đang lắng lời khẩn cầu tha thiết trong tim nàng.
Trái tim nàng khẽ rung động, nàng mỉm đáp: “Chỉ e dù đích di trượng mời đến… cũng khó mà…”
Lời còn dứt, phía cây Nguyệt Thần bỗng trở nên náo loạn.
Một thiếu nữ mặc áo trắng, vẻ mặt hoảng loạn, chạy từ đám đông với gương mặt đẫm nước mắt, vấp ngã lăn đất.
Ngay đó là một đám ma ma mặt mày dữ tợn như hổ đói vồ mồi, nhe nanh múa vuốt lao tới.
Thiếu nữ sức lắc đầu, van xin: “Xin các … xin các tha cho … ơn tha cho …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-nu-trung-sinh-dao-loan-can-khon/chuong-478-nhan-duyen.html.]
Tống Huệ giọng quen thuộc, đầu , nhận đó là Chu Thư Nguyệt, nãy kéo nàng lá chắn!
Một ma ma lực lưỡng túm lấy Chu Thư Nguyệt, nhạt, giọng đầy mỉa mai: “Chu Nhị tiểu thư như chẳng khiến Công Chúa khó xử ? Công Chúa chỉ mời uống tách thôi mà, chẳng là đang Tứ Công Chúa bắt nạt ?”
Chu Thư Nguyệt sức lắc đầu.
Một vài nhận nàng, chút ái ngại lên tiếng: “Đó chẳng là Nhị tiểu thư nhà Tuần phủ Long Đô ? Nghe nàng hiền lành, nhân hậu lắm mà, lôi kéo thế ?”
“Ôi dào, chẳng ma ma là Tứ Công Chúa mời nàng uống đó ? Tứ Công Chúa là ai chứ, ai dám đắc tội? Chắc là Nhị tiểu thư gì chọc giận Công Chúa !”
“ Chu Nhị tiểu thư nổi tiếng là hiền lành như Bồ Tát mà, chọc giận Tứ Công Chúa nhỉ?”
“Ai mà ! Thôi, đừng quan tâm nữa, để Tứ Công Chúa chúng bàn tán, khéo vạ lây!”
“Dù gì thì cũng là tiểu thư nhà quan lớn, chắc Công Chúa cũng gì quá đáng nhỉ?”
“Thôi, đừng nữa, thôi!”
Mọi bàn tán vội vã rời , tránh xa rắc rối.
Tống Huệ cau mày, chẳng hứng thú xen chuyện khác, định cùng Hoa Mộ Thanh rời thì bất ngờ, Chu Thư Nguyệt thấy họ, lập tức vùng vẫy kêu lên: “Tống tiểu thư! Tống tiểu thư, xin cứu với! Chẳng với Tứ Công Chúa bắt ? Xin cứu thêm một nữa…”
Sắc mặt Tống Huệ lập tức đổi.
Bên , đại cung nữ dẫn theo mấy ma ma mặc cung trang, ánh mắt lạnh lẽo về phía Tống Huệ!
Trong mắt Hoa Mộ Thanh lóe lên tia sáng lạnh, Chu Thư Nguyệt. Đến nước , nàng vẫn cố kéo Tống Huệ để chuyển hướng cơn giận của Cảnh Như Vân. Chút thương cảm cuối cùng trong lòng Hoa Mộ Thanh cũng tan biến.
Nàng lạnh lùng : “Chu Nhị tiểu thư, biểu từ đầu đến cuối đều ở cùng trong rừng hợp hoan ngắm hoa. Lúc nãy, chính nàng vội vã chạy đến, rằng Tứ Công Chúa hãm hại nàng, cầu xin chúng giúp nàng đ.á.n.h lạc hướng Công Chúa. Chúng đồng ý mà thôi. Vậy mà bây giờ nàng cố tình vu oan cho chúng , rốt cuộc nàng gì?”
Chu Thư Nguyệt mở to mắt, vẻ mặt ngây thơ đáng thương, nước mắt lưng tròng: “Ngươi là ai? Sao thể năng hồ đồ như thế? Ta căn bản từng gặp ngươi…”
Hoa Mộ Thanh cắt ngang lời nàng: “Ta năng hồ đồ ? Chu Nhị tiểu thư, khi chúng từ chối lời cầu xin của nàng, liền đến chính điện lễ Phật xin quẻ. Biểu luôn ở bên cạnh . Nếu tin, xin Công Chúa điện hạ cho đến điện chính hỏi các vị sư một tiếng.”
Lần , đến cả các vị tăng nhân trong chùa cũng lôi , mà các nhà sư thì vốn bao giờ dối.
Đại cung nữ ban đầu còn nghi ngờ, giờ cũng thể tin, liền sang, ánh mắt sắc như d.a.o chằm chằm Chu Thư Nguyệt, lạnh: “Chu Nhị tiểu thư, đừng giãy dụa vô ích nữa. Tứ Công Chúa thật sự chỉ mời uống tách mà thôi. Người cứ lóc gào thét, còn lôi kéo khác , chẳng lẽ nghĩ Công Chúa điện hạ của chúng đang g.i.ế.c ?”
Toàn Chu Thư Nguyệt run rẩy, nhưng vẫn tiếp tục hướng về phía Tống Huệ kêu lên: “Tống tiểu thư, nể tình chúng từng là bạn học cũ, phụ là quan trong triều, dù nàng thành kiến với cũng thể nhẫn tâm đến mức … xin hãy giúp nữa…”
Nàng dùng đạo đức để ép buộc Tống Huệ tay cứu .
Nói như , nếu Tống Huệ tay giúp đỡ, chẳng sẽ đời chê là cố tình dìm hàng khác, là kẻ vong ơn bội nghĩa ? Thậm chí, ngay cả Tống Vũ Đồng, phụ của nàng, cũng thể vạ lây, hứng chịu những lời chỉ trích nặng nề.
Tống Huệ tức giận đến mức mặt mày trắng bệch, nhưng thể hé răng nửa lời về cái bẫy giăng với , để tránh khơi gợi sự nghi ngờ trong lòng vị đại cung nữ cận của Cảnh Như Vân.
Ai mà ngờ , một vẻ ngoài yếu đuối, hiền lành như cỏ dại như Chu Thư Nguyệt, ẩn chứa một tâm cơ thâm sâu khó lường đến !