Phế Nữ Trùng Sinh: Đảo Loạn Càn Khôn - Chương 454: Biến Chuyện Lớn Thành Chuyện Nhỏ
Cập nhật lúc: 2026-01-05 14:56:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6faokMMrVx
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh Hạo Khang mỉm liếc Tô Nhiên, còn kịp mở miệng, thấy nữ t.ử tuyệt sắc bên cạnh nàng, dung nhan tựa như thần nữ sông La, đôi mắt mờ mịt như phủ một làn khói nước, đang về phía .
Ánh mắt mang theo vài phần e ấp tình tứ, bất kỳ nam nhân nào thấy cũng e rằng khó mà động lòng.
Ban đầu vốn định lên tiếng vài câu đỡ lời cho Tường Nhi, ngờ Tô Nhiên đột ngột nhắc tới chuyện lễ hội mùa Hè.
Năm nay, trong lễ hội mùa Hè, vốn dĩ hoàng đế ý định giao cho vinh dự cuối cùng, tự tay thả đèn Khổng Minh từ tường thành hoàng cung.
Thế nhưng, lão Thập Nhị cũng đang tranh giành vị trí đó với .
Hắn vốn kéo Lễ bộ Thượng thư về phe , đơn giản chỉ để ông thể vài lời giúp mặt phụ hoàng.
nhà Tô Nhiên một vị cô cô gả cho cữu cữu của lão Thập Nhị, thì cũng là thích bên thông gia.
Hiển nhiên lúc Tô Nhiên đang ngầm nghiêng về phía nữ t.ử xinh .
Nếu giờ mà tùy tiện bênh vực cho Tường Nhi, khiến Tô Nhiên tức giận về đôi câu với Hầu gia, để Hầu gia mặt hoàng đế…
Vậy thì bộ tâm tư sắp đặt bấy lâu, chẳng uổng phí hết ?
Huống hồ, giờ khắc , đôi mắt long lanh của nữ t.ử đang về phía như thế, thật sự là…
Hắn mỉm , sang Tô Nhiên : "Phụ hoàng vẫn quyết định , lẽ chỉ là đang thử thách vài chúng , xem ai là thể gánh vác trọng trách."
Ánh mắt Tô Nhiên khẽ lóe sáng, mỉm đáp: "Muội thấy Khang Vương ca ca xứng đáng đó chứ."
Lời qua tiếng giữa hai , chỉ sợ ngoài Hoa Mộ Thanh và Ngô Trân, những hiểu rõ nội tình thì ai hàm ý sâu xa bên trong.
Hà Lâm đang tức tối vì Khang Vương cứ trò chuyện với Tô Nhiên, bèn lên tiếng nhắc nhở nhẹ: "Khang Vương điện hạ, còn Tường Nhi…"
Cảnh Hạo Khang liếc mắt Tô Nhiên, đó chút bất đắc dĩ với Hà Lâm: "Tường Nhi tính tình… thực sự là…"
Lời còn hết, nhưng vẻ mặt mang theo đôi phần khó xử.
Không trắng , cũng đến nỗi đắc tội với Lễ bộ Thượng thư, thể lấy lòng Tô Nhiên, ném cho vị mỹ nhân tuyệt sắc một ân tình.
Hoa Mộ Thanh thầm nghĩ, những bên cạnh Mộ Dung Trần, như Liễu Như Thủy mà nàng từng gặp, vị Khang Vương mặt, quả nhiên từng một đều đơn giản.
Còn Hà Lâm ở bên cạnh thì sắc mặt tái nhợt còn chút huyết sắc.
- "Ý của Khang Vương điện hạ là, Tường Nhi ức h.i.ế.p hai vị thiếu gia ?"
Rõ ràng Cảnh Hạo Khang toạc , mà nàng cứ vặn hỏi cho bằng . Rõ ràng là khó ngay tại chỗ mà!
Cảnh Hạo Khang lập tức sinh lòng bất mãn với nàng .
Tuy , gương mặt tuấn tú vẫn giữ nụ nhàn nhạt, sang Hà Lâm, : "Bọn trẻ con đ.á.n.h cãi cọ, cũng là chuyện thường tình. Hà tiểu thư, bổn vương thấy chi bằng việc cứ to hóa nhỏ, nhỏ hóa , chứ?"
Vậy là kết thúc chuyện chỉ bằng một câu như thế ?
Trong lòng Hà Lâm lập tức dâng lên một tia giận dữ chua cay, bênh vực Tường Nhi thì còn mặt gì!
đôi mắt nàng ửng đỏ, tựa hồ dám tranh cãi với Khang Vương, đành gật đầu: "Nếu … thì đúng là của Tường Nhi. Tiểu nữ sẽ bẩm với phụ , nhất định nghiêm khắc dạy dỗ."
Không ngờ Tường Nhi, vẫn đang nép trong lòng nhũ mẫu, liền cam tâm, la lên: "Rõ ràng là do tên hoang chủng sai ! Tỷ tỷ, đ.á.n.h c.h.ế.t luôn ! Thứ ch.ó má đó mà cũng dám đến nhà , còn dám đ.á.n.h ! Ta g.i.ế.c c.h.ế.t !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-nu-trung-sinh-dao-loan-can-khon/chuong-454-bien-chuyen-lon-thanh-chuyen-nho.html.]
Ánh mắt Hoa Mộ Thanh lập tức trầm xuống.
Lúc , Tống Huệ vẫn im lặng nãy giờ lên tiếng, nhưng là hướng về phía Hà Lâm: "Lâm tỷ tỷ, tuy Thịnh Nhi con ruột của biểu tỷ nhưng cũng phụ mẫu đầu. Những lời mắng mỏ của Tường Nhi hôm nay, rốt cuộc là ai dạy cho, e là tra xét kỹ càng mới . Đường đường là con dòng chính thất của một phủ Thượng thư, mở miệng lời tục tĩu bẩn thỉu như , hôm nay là nhắm chúng , nếu trong cung, lỡ đắc tội với bậc quý nhân nào, tỷ tỷ nghĩ… còn thể đơn giản cho qua thế ?"
Hà Lâm nàng đến mặt lúc trắng lúc đỏ, mặt Khang Vương và , chỉ thể cố gắng giữ bộ dạng đoan trang chín chắn.
Nàng cúi thi lễ với : "Là do gia đình dạy dỗ nghiêm, mong Khang Vương và Huyện Chủ lượng thứ."
Tuy nhiên, nàng tuyệt nhiên hề nhắc đến chuyện để Tường Nhi xin Thịnh Nhi và Tống Minh.
Tô Nhiên phần bất mãn, nhưng Cảnh Hạo Khang khẽ khoát tay: "Chuyện trẻ con mà, cũng là bản tính. Bổn vương thấy Tường Nhi thương thế nhẹ, mau đưa rửa ráy, gọi Thái y đến xem cho kỹ ."
Một đứa trẻ chỉ thương ngoài da mà cũng gọi Thái y tới xem.
Hừ, vị Khang Vương , quả thật là giỏi .
Hoa Mộ Thanh cụp mắt, đầu thấy Thịnh Nhi đang nàng. Khi thấy nàng sang, lập tức đưa tay .
Hoa Mộ Thanh mỉm , ôm lấy bé.
Nàng vốn vóc mảnh mai yếu ớt, mà khi ôm Thịnh Nhi chẳng hề tỏ chút khó khăn nào.
Điều khiến Cảnh Hạo Khang bất ngờ, thì nữ t.ử chính là mà gần đây thỉnh thoảng nhắc tới, vị "kỳ nữ" ở phủ Đề Đốc Cửu Môn, vị hôn phu nuôi con ?
Thật đáng tiếc, một gương mặt nghiêng nước nghiêng thành như ...
So với mỹ nhân, điều khiến quan tâm hơn là Hà Lâm, nên nhanh thu ánh mắt về, sang Hà Lâm đang ấm ức, mỉm : "Bổn vương cũng chỉ tình cờ ngang qua nơi , thấy bọn trẻ đ.á.n.h cãi cọ, kịp thời ngăn , cũng là của . Hay để bổn vương đưa đến tiền viện, gặp Hà đại nhân và phu nhân, sẽ đích giải thích, để họ trách phạt Hà tiểu thư, chứ?"
Mắt Hà Lâm đỏ hoe, một cái đầy cảm kích, nhẹ nhàng đáp: "Tạ ơn điện hạ."
khi nàng cúi thấp mi mắt, Hoa Mộ Thanh nhạy bén nhận trong ánh mắt nàng vô thức lóe lên một tia giận dữ và khinh bỉ.
- "Vậy một lát . Các tỷ cứ tự nhiên, nếu việc gì thì cứ bảo quản gia lo liệu. Đừng để chuyện bọn trẻ ảnh hưởng tâm tình."
Sau khi che giấu cảm xúc, Hà Lâm nhanh ch.óng khôi phục dáng vẻ đoan trang đúng mực của một thiên kim phủ Thượng thư.
Những đến xem náo nhiệt đều , khuyên nàng mau , túm năm tụm ba bàn tán, cùng trở về phía đình Hương Hà. Thấy sắc mặt Tô Nhiên , chẳng ai dám gần nữa.
Hoa Mộ Thanh cuối cùng cùng .
Thịnh Nhi lặng lẽ kéo lấy một lọn tóc của Hoa Mộ Thanh, vẻ mặt chút buồn bã, dường như vẫn hiểu tại nhiều đảo ngược trắng đen như .
Hoa Mộ Thanh cố giải thích gì, chỉ mỉm hỏi: "Vừa vì Thịnh Nhi đ.á.n.h Tường Nhi?"
Thịnh Nhi chu môi, đáp: "Hắn cầm roi đ.á.n.h Minh tiểu thúc, thật xa!"
Hoa Mộ Thanh bật khẽ, gật đầu, tay ôm bé nhấc lên một chút để ôm thoải mái hơn, dịu dàng : "Con đúng."
Thịnh Nhi trong lòng vốn còn chút lo sợ, đây là đầu tiên tay đ.á.n.h , thật trong lòng vẫn còn sợ.
Hoa Mộ Thanh , những căng thẳng trong lòng như gỡ bỏ tức thì, đôi mắt lập tức đỏ hoe.
Cậu lập tức ôm c.h.ặ.t lấy cổ nàng, nghẹn ngào : "Tên xa đó! Hắn cầm roi đuổi theo đ.á.n.h Minh tiểu thúc! Minh tiểu thúc sợ quá mà còn ngã đất, còn dùng chân đạp thúc nữa. Con tức lắm… nên con… con liền lao đẩy ngã. Rồi mắng con, còn định dùng roi đ.á.n.h con… con mới đ.á.n.h … Mẫu , con… con sợ lắm, hu hu…"