Phế Nữ Trùng Sinh: Đảo Loạn Càn Khôn - Chương 451: Đình Hương Hà
Cập nhật lúc: 2026-01-05 14:55:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe khu vườn của phủ Thượng thư kéo dài từ đông sang tây, bộ đều dòng nước chảy xuyên suốt. Trên mặt nước là từng lớp lá sen và vô đóa hoa s.ú.n.g đang khoe sắc.
Dù đến bất kỳ góc nào trong phủ Thượng thư, đều thể thấy tiếng nước róc rách, ngắm lá sen đung đưa và hoa s.ú.n.g uyển chuyển, cảnh tượng vô cùng nên thơ và hữu tình.
Khu nhà do chính Thượng thư Hà Diệp đích thiết kế năm xưa, thậm chí còn Đế Cực ban lời khen, vì ông đắc ý và chút tự mãn. Cũng bởi thế mà hằng năm ông đều tổ chức một buổi yến tiệc thưởng sen, quy mô lớn cũng chẳng nhỏ.
Nói là thưởng sen, nhưng thật đó chỉ là một cái cớ để các gia tộc quyền quý tụ tập, giao lưu và hưởng lạc với mà thôi.
Đình Hương Hà ở góc đông nam của phủ, lưng tựa núi giả, cạnh bên là lùm trúc, hai bên đều tiếp giáp với mặt nước. Nơi quá lớn nhưng cũng chẳng nhỏ, đủ sức chứa mười mấy cùng cùng , thoải mái trò chuyện và vui đùa.
Bên trong còn bày sẵn đủ loại trái cây, điểm tâm và những món đồ chơi, trò tiêu khiển đang thịnh hành dành cho các cô nương trẻ tuổi cũng đặt bàn.
Khi nhóm của Hoa Mộ Thanh dọc theo hành lang sen đến gần, thấy từ trong đình vọng tiếng ríu rít của các cô nương, mùi hương thoảng qua trong gió hòa lẫn với mùi sen thơm mát, cảnh sắc vô cùng dễ chịu.
Có thấy Tô Nhiên , liền vui vẻ chào hỏi: "Huyện Chủ, nàng thật sự đến ? Vừa nãy Tống Lâm nàng sẽ tới, bọn còn tin!"
Lời dứt, ánh mắt của lập tức đổ dồn Tô Nhiên, chính là Hoa Mộ Thanh.
Trong khoảnh khắc đầu tiên, cả đình đều sững sờ vẻ của nàng. Sau đó, ánh của từng dần biến hóa, ngưỡng mộ, ghen tị, cũng đầy ác ý và thù địch, và rõ ràng nhất, chính là sự khinh thường.
Ánh mắt Hoa Mộ Thanh khẽ liếc sang thiếu nữ đối diện, đang b.úi tóc theo kiểu "nguyên bảo", cài bộ trâm hoa ngọc trắng cao cấp, đầu là trâm ngọc "Vân Vấn Hoa Nhan" tinh xảo, mặc váy xếp tầng màu xanh biếc kiểu Lạc Uyển.
Khuôn mặt kiều diễm như trái lê chín, cử chỉ tao nhã và cao quý.
Chỉ là, ánh mắt ngạo mạn và thái độ coi thường , rõ ràng thể giấu nổi trong đôi mắt của nàng .
nhanh, biểu cảm đó thu .
Cô nương mỉm bước lên, cúi đầu chào Tô Nhiên: "Huyện Chủ, năm nay thật hiếm khi nàng ghé thăm. Bên ngoài trời nắng gắt, mời nàng đình cho mát."
Nói xong, cô sang với Tống Huệ và Ngô Trân: "Hai tỷ Huệ Nhi và Trân Nhi đều là những vị khách quý hiếm thấy. Bảo năm nay đám sen nhà nở sớm như , thì là đợi quý nhân đến!"
Lời duyên dáng, thái độ thiện, toát lên khí chất của một tiểu thư khuê các nuôi dạy theo chuẩn mực trong một gia tộc thế gia, mỗi cử chỉ đều mang theo nét điềm đạm và phong thái ung dung định.
Tô Nhiên khẽ hừ một tiếng, như , liếc mắt thiếu nữ một cái sang Hoa Mộ Thanh mỉm : "Biểu tỷ, chúng trong chuyện nhé?"
Vừa thấy nàng để tâm đến Tống Huệ và Ngô Trân, còn tỏ khách khí với một xa lạ như , các tiểu thư thế gia đang trong đình liền đổi sắc mặt, ánh mắt của mỗi thoáng hiện lên những ý nghĩ riêng.
Trong nhóm , chỉ Tô Nhiên là tước hiệu thực sự, hơn nữa còn lãnh địa và bổng lộc, địa vị của cô còn cao hơn cả những Quận Chúa, Huyện Chủ chỉ mang hư danh.
Tô Nhiên vốn xuất cao quý, tính cách ngay thẳng, từ đến nay chẳng bao giờ kết giao với ai mà ưa, cùng lắm thì giữ phép lịch sự ngoài mặt mà thôi.
Chỉ duy Tống Huệ và Ngô Trân là hai mà nàng thật lòng thiết.
Chuyện đó cũng dễ hiểu, dù phận của hai cũng hề tầm thường. Việc Tô Nhiên thiết với họ cũng là một điều hợp tình hợp lý.
hôm nay, Tô Nhiên tỏ khách khí với một lạ mặt như thế ?
Thiếu nữ xinh đoan trang , nụ dịu dàng khẽ ngừng trong thoáng chốc, nhưng cô hề thất thố, chỉ nhẹ nhàng đưa mắt Hoa Mộ Thanh.
- "Vị tỷ tỷ trông lạ mặt quá, quý danh là gì, để tiện xưng hô?"
Tô Nhiên liếc nàng một cái, thản nhiên : "Đây là biểu tỷ họ xa của Huệ tỷ, tên là Hoa Mộ Thanh. Nghe phủ Hà phu nhân tổ chức tiệc thưởng sen đầu mùa, nên đưa nàng ngoài dạo chơi một chút."
Chuyện của Hoa Mộ Thanh sớm lan truyền trong giới quý tộc ở Long Đô.
Trước đây, mấy cô tiểu thư xuất giá đều kín đáo bàn tán lưng, coi thường phận "họ hàng xa của phủ Đề Đốc" như một trò .
Một nữ t.ử xuất giá mà nuôi con khác?
Chắc chắn là chuyện gì thể lộ ngoài ánh sáng, nên mới đến nương nhờ nhà bà con để tránh điều tiếng chứ gì?
Thế nhưng hôm nay tận mắt thấy, tất cả bọn họ đều vẻ của nàng cho chấn động đến mức ngay cả những cùng giới cũng kinh ngạc!
Không những thế, nàng chỉ yên lặng bên cạnh Tô Nhiên nhưng khí chất ung dung, thanh nhã lấn át cả vị quận chúa chính danh !
Vừa là , nàng tuyệt đối thể xuất từ dân thường!
Làm gì gia đình dân thường nào thể nuôi dạy một nữ t.ử cao quý tao nhã, cử chỉ nho nhã tự nhiên như khắc xương cốt như ?
Thêm đó là dung mạo ... Quả thật so với mấy vị nương nương trong hoàng cung Long Đô cũng chẳng hề kém cạnh chút nào!
Không ít thầm kinh ngạc trong lòng.
Lúc , Hoa Mộ Thanh khẽ khom chào thiếu nữ , mỉm dịu dàng lễ độ: "Đa tạ cô nương tiếp đón. Tiểu nữ tên là Hoa Mộ Thanh, cô nương cần quá khách sáo."
Thiếu nữ xinh ngọt ngào mỉm , khẽ cúi đầu đáp lễ: "Ta là Hà Lâm, tỷ tỷ cứ gọi là là ."
Rõ ràng khi nãy nhận nàng, thậm chí còn để lộ ánh mắt khinh thường và chế giễu.
Vậy mà giờ đây, khi đối mặt trực tiếp, gương mặt của Hà Lâm chỉ còn sự cung kính và dịu dàng.
Hoa Mộ Thanh chỉ mỉm nhàn nhạt.
Bên cạnh, Tô Nhiên tỏ mất kiên nhẫn và lập tức bước thẳng trong đình nghỉ mát, lập tức vài xúm đến nịnh nọt đón tiếp rộn ràng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-nu-trung-sinh-dao-loan-can-khon/chuong-451-dinh-huong-ha.html.]
Ngô Trân và Tống Huệ thì quá quen với cảnh , mỗi dắt theo Tống Minh, bế thêm Thịnh Nhi, tìm chỗ riêng cho .
Hà Lâm bên cạnh Hoa Mộ Thanh, mỉm đứa trẻ trong lòng Ngô Trân và cất lời: "Đó là con nuôi của tỷ tỷ ? là một đứa bé xinh xắn."
Không Tô Nhiên ở cạnh, lời của Hà Lâm cũng trở nên thẳng thắn hơn vài phần.
Hoa Mộ Thanh vẫn mỉm , đáp lời, chỉ bước đến bên cạnh Ngô Trân, lấy khăn tay lau tay cho Thịnh Nhi, đưa cho bé ít bánh ngọt.
Thịnh Nhi ăn đến hai má phồng lên, đáng yêu vô cùng, khiến Ngô Trân cũng nỡ buông tay, cứ mãi ôm lấy .
Không ngờ, đúng lúc , Tống Minh tỏ vẻ thoải mái khi ở giữa một đám tiểu thư khuê các, bèn kéo tay Thịnh Nhi: "Chúng qua bên chơi ! Lúc nãy ngang qua, thấy bên đó một khu vườn nhỏ, hình như còn cả chim ngũ sắc, xem thử nhé?"
Thịnh Nhi chim ngũ sắc, lập tức bỏ cả bánh, mắt sáng rỡ Hoa Mộ Thanh: "Mẫu , con thể xem chim ngũ sắc ạ?"
Hai tiếng "mẫu " thốt , đình nghỉ vốn đang ríu rít tiếng , bỗng chốc trở nên yên ắng.
Hoa Mộ Thanh vẫn mỉm , nhẹ nhàng lau vụn bánh quanh miệng cho Thịnh Nhi và đáp: "Đi chơi , nhưng cẩn thận đó nhé!"
Rồi sang dặn dò Xuân Hà và Phúc Tử: "Nhớ trông kỹ bọn trẻ."
Xuân Hà lo lắng nàng một cái, để tiểu thư ở đây một ?
Từ những gặp chuyện chẳng lành đây, Xuân Hà gần như mắc chứng lo sợ, dám rời Hoa Mộ Thanh nửa bước, chỉ sợ nàng gặp chuyện .
Nói thì, từ lúc đến Long Đô cùng Hoa Mộ Thanh, Xuân Hà liên lạc với Quỷ Vệ.
Nàng vốn là một trong những Quỷ Vệ Mộ Dung Trần thu nhận khi còn ở triều Đại Lý, đó đưa đến phủ Trưởng Công Chúa, giao cho Hoa Mộ Thanh.
Ngày ngày ở cạnh , nhiều Hoa Mộ Thanh cứu giúp, trong lòng Xuân Hà sớm xem nàng là chủ t.ử thực sự .
Xuân Hà vốn định nhân đêm tối lén đến phủ Thần Vương để dò xét tình hình, nhưng Hoa Mộ Thanh ngăn .
Xuân Hà hiểu rõ Hoa Mộ Thanh lo lắng nàng bắt, gặp chuyện chẳng lành. Thế nhưng, dù , nàng vẫn khỏi bất an khi thấy Hoa Mộ Thanh một nơi Long Đô xa lạ .
Nàng dám rời Hoa Mộ Thanh dù chỉ một khắc.
Giờ đây, Hoa Mộ Thanh bảo nàng trông nom Thịnh Nhi, nàng khỏi do dự.
Hoa Mộ Thanh khẽ , lắc đầu, vô tình xoa nhẹ mu bàn tay nàng mà bảo: "Đi , Thịnh Nhi với Minh Nhi tinh nghịch lắm, nhớ để mắt đến chúng."
Lúc , Xuân Hà mới nhận , hóa công phu của Hoa Mộ Thanh hề thua kém nàng chút nào!
Nhìn gương mặt hiền dịu, dễ mến , suýt chút nữa quên mất điều đó.
Nghĩ , nàng yên tâm gật đầu, cùng Phúc T.ử rời khỏi đình nghỉ mát.
Ngô Trân quyến luyến buông Thịnh Nhi , mỉm với Hoa Mộ Thanh: “Tỷ tỷ thật những nha trung thành đáng quý."
Tình cảm sinh t.ử, quả thực vô cùng đáng trân trọng.
Hoa Mộ Thanh khẽ đáp , ánh mắt lướt xung quanh.
Ở phía , Tô Nhiên bắt đầu mất kiên nhẫn, cau mày một thiếu nữ mặc váy áo hoa đào, cố gắng chen chúc gần nàng.
Trong khi đó, Hà Lâm vẫn giữ nụ môi, ân cần dặn dò các nha , ma ma theo để mắt tới hai đứa trẻ, đồng thời sai mới và mang thêm điểm tâm lên. Mọi hành động đều nhanh nhẹn, thái độ đoan trang, đĩnh đạc.
Tống Huệ nhận thấy ánh mắt của Hoa Mộ Thanh, cũng liếc theo, giải thích: “Nàng là đích trưởng nữ của Lễ bộ Thượng thư, từ nhỏ đưa một nơi đặc biệt để bồi dưỡng, chuẩn cho những việc lớn."
Vừa , nàng kín đáo giơ tay, chỉ về hướng hoàng cung của Long Đô.
Hoa Mộ Thanh thoáng sững . Hà Lâm trông cũng lớn hơn nàng là bao, lẽ nào Lễ bộ Thượng thư ý định đưa nàng cung để hầu hạ một vị hoàng đế cao tuổi?
nàng chợt nghĩ , "hoàng cung" chắc ám chỉ Đế Cực hiện tại, mà lẽ là ám chỉ đến vị trí hoàng đế trong tương lai, tức là một vị hoàng t.ử nào đó.
Tống Huệ để ý đến vẻ mặt khẽ biến đổi của nàng, vẫn tiếp tục : “Nhà Lễ bộ Thượng thư con cái đông. Ngoài vị trưởng tỷ thấy lúc nãy là Hà Minh Kỳ và cô nàng Hà Lâm , còn một con trai đích tôn trạc tuổi Minh Nhi, nâng niu như bảo vật, vô cùng cưng chiều. Không hôm nay chạy , chẳng thấy bóng dáng. nhất là cứ tránh xa thì hơn. Ta từng tận mắt chứng kiến đứa nhỏ đó cầm roi ngựa đ.á.n.h một đứa con thứ trong nhà, mà phu nhân của Thượng thư những ngăn cản, còn khen ngợi là ‘can đảm, dũng mãnh’.”
Nói đến đây, Tống Huệ hừ lạnh một tiếng: “Dũng mãnh gì chứ, thấy là tàn bạo thì đúng hơn. Nhà đó ba bà , sinh tổng cộng sáu con thứ, đều từng nó đ.á.n.h đập ít.”
Thấy Hoa Mộ Thanh , Tống Huệ liền thu vẻ khinh thường mặt, bất đắc dĩ : “Bình thường cũng đến quan học để học hành, chỉ là khi đính hôn thì nữa. Trong nhà đó một con gái thứ, khi xuất giá từng học chung với , thường kể chuyện trong nhà.”
Hoa Mộ Thanh xong liền hiểu , khẽ gật đầu.
Lúc , Ngô Trân vẫn im lặng uống nãy giờ bỗng lên tiếng: “Ta mẫu , Lễ bộ Thượng thư đang rục rịch lo chuyện xem mắt cho Hà Lâm đấy.”
Khi Tống Huệ nhắc tới chuyện Hà Lâm thể đưa cung, Ngô Trân tinh ý phát hiện ánh mắt Hoa Mộ Thanh khẽ d.a.o động, một sự biến hóa nhỏ nhưng che giấu vô cùng kỹ lưỡng.
Vốn là giỏi vẽ tranh, đặc biệt tinh tế trong việc quan sát thần sắc khác, Ngô Trân một thoáng suy nghĩ liền lên tiếng.
Tống Huệ liền tỏ hứng thú, hỏi: “Nhà họ định chọn phe ? Đang nhắm ai thế?”
Chữ “Hoàng Tử” , nhưng ai cũng ngầm hiểu.
Ngô Trân khẽ , đó lặng lẽ giơ một ngón tay cái lên, tay xòe năm ngón, hai tay nhẹ nhàng móc với , rõ ràng là chỉ Thập Nhất Hoàng Tử.